[VN] Nợ ân tình, trả oán vay

Truyện Ngắn - Story

Tiếng gót giày nhọn hoắt nện xuống sàn đá cẩm thạch của sảnh khách sạn Grand Plaza nghe chát chúa như những cái tát vào không gian sang trọng này. Tôi, trong bộ đồng phục tạp vụ màu xanh xám đã bạc màu, tay cầm cây lau nhà, lẳng lặng đứng nép vào góc cột. Hôm nay là ngày trọng đại của con trai tôi – Minh. Nó tổ chức lễ đính hôn với tiểu thư của tập đoàn địa ốc Nam Hải.

Tôi là Nguyễn Thị Lan. Trong mắt người đời, tôi chỉ là một người đàn bà góa chồng, quanh năm lam lũ với gánh hàng rong để nuôi con ăn học thành tài. Nhưng có một bí mật mà ngay cả Minh cũng không hề biết rõ: tôi chính là cổ đông ẩn danh nắm giữ 40% cổ phần của chính cái khách sạn 5 sao này, và là người đứng sau quỹ đầu tư Thịnh Vượng đang thâu tóm hàng loạt dự án bất động sản lớn nhỏ. Tôi chọn cách sống giản dị, vì tôi muốn nhìn thấu lòng người trước khi giao lại cơ ngơi cả đời mình cho con trai.

“Bà kia! Mắt mũi để đi đâu thế? Có biết đôi giày này trị giá bao nhiêu tiền không hả?”

Một giọng nói lanh lảnh, chua chát vang lên khiến tôi giật mình. Trước mặt tôi là Linh – vị hôn thê của Minh. Cô ta diện chiếc váy đuôi cá lộng lẫy, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng lại đang méo xệch đi vì giận dữ. Một vệt nước nhỏ từ cây lau nhà của tôi vô tình bắn trúng gót giày hiệu của cô ta.

Tôi cúi đầu, thấp giọng vẻ sợ hãi: “Tôi xin lỗi cô… để tôi lau lại ngay ạ.”

Linh không buông tha, cô ta nghiến răng, dùng bàn tay đeo nhẫn kim cương sáng loáng đẩy mạnh vào vai tôi: “Lau? Bà lấy cái giẻ bẩn thỉu đó để lau giày cho tôi à? Đồ hạ đẳng! Khách sạn này tuyển người kiểu gì mà lại để một mụ già lẩm cẩm, bẩn thỉu như bà lởn vởn ở đây trong ngày vui của tôi thế này?”

Lúc này, mẹ của Linh – bà béo tên Phượng, cũng từ phía trong đi ra. Bà ta diện cả cây vàng trên người, mùi nước hoa nồng nặc đến nhức óc. Thấy con gái đang lớn tiếng, bà ta liếc nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân với vẻ kinh tởm tột độ.

“Có chuyện gì thế con gái? Sao lại để mình bực mình vì cái loại rác rưởi này?” bà Phượng bĩu môi.

“Mẹ xem, nó làm bẩn giày con này! Đúng là xui xẻo mà, ngày đính hôn mà gặp ngay hạng người ám quẻ,” Linh dậm chân, quay sang quát một nhân viên quản lý gần đó, “Này anh kia! Gọi giám đốc của các người ra đây. Tôi muốn mụ già này bị đuổi việc ngay lập tức! À không, phải phạt thật nặng vào!”

Anh quản lý trẻ tuổi tên Nam run rẩy bước tới. Nam biết tôi. Cậu ấy là một trong số ít người biết thân phận thật của tôi vì chính tôi là người đã nâng đỡ cậu ấy từ khi còn là thực tập sinh. Nam nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu, môi lắp bắp: “Thưa tiểu thư… cô Lan đây là người làm lâu năm, cô ấy luôn rất cẩn thận…”

“Cẩn thận cái gì? Anh định bao che cho nó à?” Linh ngắt lời, giọng càng lúc càng cao, “Anh có biết tôi là ai không? Tôi là con dâu tương lai của chủ tịch tập đoàn này đấy! Chỉ cần một lời của tôi, cả anh cũng cuốn gói theo mụ già này luôn!”

Tôi đứng đó, im lặng quan sát. Con dâu tương lai của chủ tịch? Tôi khẽ nheo mắt. Minh chỉ nói với tôi là nó đang làm giám đốc điều hành, nó chưa bao giờ nói mình là con trai chủ tịch với Linh. Có lẽ, thằng bé cũng đang thử lòng cô ta, hoặc là cô ta đang tự huyễn hoặc bản thân dựa trên những lời đồn thổi.

“Dạ… tiểu thư bớt giận,” Nam khó xử, “Để tôi đưa cô vào phòng nghỉ thay đồ khác, chuyện này chúng ta tính sau được không ạ?”

“Không tính sau gì hết!” bà Phượng lên tiếng, giọng đanh thép, “Gọi bảo vệ lại đây, tống khứ mụ này ra ngoài bãi rác. Loại người này đứng ở sảnh làm ô uế cả không khí khách sạn. Còn nữa, trừ sạch lương tháng này của bà ta để bồi thường đôi giày cho con gái tôi!”

Bà Phượng vừa nói vừa mở ví, rút ra mấy tờ tiền lẻ mệnh giá 20 ngàn đồng ném thẳng vào mặt tôi. Những tờ tiền mỏng manh rơi lả tả xuống sàn, có tờ còn dính vào vệt nước bẩn lúc nãy.

“Cầm lấy chỗ này mà mua cơm nắm mà ăn, rồi cút đi cho khuất mắt. Đừng để tôi nhìn thấy bà lần thứ hai ở cái đất Sài Gòn này,” bà ta hất hàm.

Tôi chậm rãi cúi xuống, nhặt từng tờ tiền lên. Hành động của tôi khiến Linh cười khẩy: “Đấy mẹ thấy chưa, đúng là cái hạng rẻ rách, thấy tiền là sáng mắt lên ngay. Cút đi đồ con sâu cái kiến!”

Đúng lúc đó, Minh từ trên lầu đi xuống. Nó mặc bộ vest lịch lãm, trông vừa phong độ vừa quyền lực. Thấy đám đông đang ồn ào, nó cau mày bước lại gần.

“Có chuyện gì mà ồn ào vậy Linh? Mẹ… à, bác Phượng nữa?” Minh hỏi, ánh mắt nó lướt qua tôi. Tôi khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nó đừng lộ mặt.

Linh ngay lập tức đổi sắc mặt, cô ta nhào tới ôm lấy cánh tay Minh, giọng nũng nịu đến phát buồn nôn: “Anh Minh, anh xem này! Cái bà tạp vụ này làm hỏng giày của em, lại còn có thái độ lồi lõm nữa. Em bảo bảo vệ đuổi đi mà anh quản lý này cứ ngăn cản. Anh phải làm chủ cho em chứ!”

Minh nhìn tôi, rồi nhìn đống tiền lẻ trên tay tôi, đôi mắt nó thoáng qua một tia giận dữ cực độ. Nó biết rõ tôi nhạy cảm với việc bị xúc phạm như thế nào. Nhưng nó cũng hiểu ý tôi. Nó hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại.

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, chắc cô Lan không cố ý đâu,” Minh nói, giọng trầm xuống.

“Nhỏ là nhỏ thế nào?” bà Phượng nhảy bổ vào, “Minh à, cháu sắp là người một nhà với gia đình bác rồi. Cháu phải biết giữ thể diện chứ. Để cái loại người này làm việc ở đây, khách khứa người ta đánh giá tập đoàn mình thế nào? Cháu cứ nhu nhược thế này thì sau này quản lý cả cái đế chế này sao nổi?”

Minh cười nhạt: “Dạ, bác nói đúng. Phải quản lý cho nghiêm. Vậy theo ý bác và Linh, giờ phải làm thế nào?”

Linh đắc thắng, chỉ tay thẳng vào mặt tôi: “Đuổi việc ngay lập tức! Không trợ cấp, không lương tháng. Và phải bắt bà ta quỳ xuống xin lỗi em vì đã làm bẩn giày!”

Không gian sảnh khách sạn bỗng chốc im phăng phắc. Mấy nhân viên đứng gần đó đều nín thở. Ai cũng biết cô Linh này ghê gớm, nhưng không ngờ lại quá đáng đến mức bắt một người già phải quỳ xuống.

Tôi nhìn Minh. Thằng bé nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên trán. Nó sắp bùng nổ rồi. Nhưng tôi vẫn đứng đó, bình thản đến lạ lùng. Tôi muốn xem, cô con dâu “môn đăng hộ đối” mà bạn bè giới thiệu cho Minh thực chất là loại người gì.

“Linh, em có thấy mình hơi quá đáng không?” Minh hỏi lại, giọng lạnh lùng.

“Quá đáng? Anh nói em quá đáng vì một mụ già tạp vụ sao?” Linh hét lên, “Anh có còn yêu em không đấy? Hay là anh cũng giống cái loại nghèo hèn này nên mới thấy đồng cảm?”

Bà Phượng cũng thêm dầu vào lửa: “Thôi thôi, Minh ạ. Bác thấy cháu có vẻ không quyết đoán rồi. Nếu cháu không làm được, để bác gọi điện thẳng cho Chủ tịch khách sạn này. Bác có quen biết với trợ lý của ông ấy đấy. Để xem lúc đó cái ghế giám đốc của cháu có lung lay không nhé!”

Tôi nghe đến đây thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Quen biết trợ lý của tôi sao? Trợ lý của tôi là một người cực kỳ kỷ luật và trung thành, làm sao lại quen biết loại người hợm hĩnh này được.

Minh quay sang nhìn tôi, trong mắt nó có sự xót xa vô hạn. Nó bước lại gần, định đỡ lấy cây lau nhà từ tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước, ánh mắt kiên định.

“Được rồi,” Minh lên tiếng, giọng vang vọng khắp sảnh, “Nếu hai người đã muốn làm lớn chuyện, thì chúng ta vào phòng họp. Tôi sẽ giải quyết dứt điểm việc này trước khi lễ đính hôn bắt đầu.”

“Thế có phải ngoan không,” bà Phượng hất cằm, “Đi, con gái. Vào xem nó xử lý mụ già này thế nào.”

Linh đi ngang qua tôi, cố tình dùng vai huých mạnh vào tôi một cái khiến tôi suýt ngã. “Chờ đấy, cái kết của bà sẽ không đẹp đâu,” cô ta thầm thì vào tai tôi đầy hiểm độc.

Chúng tôi đi vào phòng họp VIP ở tầng 3. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, ngăn cách sự tò mò của nhân viên bên ngoài. Trong phòng lúc này chỉ có tôi, Minh, Linh, bà Phượng và Nam – anh quản lý vẫn đang run cầm cập.

Vừa ngồi xuống ghế da sang trọng, Linh đã vắt vẻo chân, hất hàm bảo tôi: “Quỳ xuống đi chứ? Đợi tôi mời à?”

Bà Phượng rút điện thoại ra, giả vờ bấm số: “Để tôi gọi cho ông trợ lý kia, xem ông ấy nói gì về việc nhân viên xúc phạm khách VIP.”

Minh không ngồi vào ghế chủ tọa, nó đứng cạnh tôi. Nó lấy chiếc khăn mùi soa trong túi áo vest ra, từ từ lau vệt nước bẩn dính trên tay áo của tôi. Hành động này khiến hai mẹ con Linh sững sờ.

“Minh! Anh làm cái trò gì đấy? Anh đi lau tay cho cái mụ bẩn thỉu đó à?” Linh đập bàn đứng phắt dậy.

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt bây giờ không còn là sự chịu đựng nữa, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương.

“Linh,” Minh nói chậm rãi, “Em có biết tại sao hôm nay tôi lại mời em và mẹ em đến đây đính hôn không?”

“Thì vì anh yêu em, và vì nhà em giàu có, môn đăng hộ đối với gia thế nhà anh còn gì!” Linh tự tin đáp.

Minh cười, điệu cười đầy chua chát: “Gia thế nhà tôi? Em nghĩ nhà tôi có gia thế gì? Tôi từng nói với em, tôi đi lên từ hai bàn tay trắng, mẹ tôi là người đã nuôi nấng tôi bằng từng gánh hàng rong. Em nói em yêu tôi, em trân trọng sự nỗ lực của tôi. Nhưng hôm nay, em lại sỉ nhục một người lao động nghèo không khác gì mẹ tôi ngày xưa. Em nghĩ tôi sẽ cưới một người vợ như vậy sao?”

Bà Phượng cười khẩy: “Ôi dào, Minh ơi là Minh. Chuyện quá khứ thì nhắc lại làm gì. Giờ cháu là giám đốc, là người của giới thượng lưu rồi. Cháu phải rạch ròi giữa tình cảm và đẳng cấp chứ. Cái bà này chỉ là một con ở, một đứa tạp vụ. Sao cháu lại đem so sánh với người mẹ quá cố đáng kính của cháu?”

Tôi lên tiếng, giọng bình thản: “Thưa bà, tôi vẫn còn sống đây, chưa quá cố ạ.”

Cả phòng lặng đi. Linh trố mắt nhìn tôi: “Bà nói cái gì? Ai mượn bà xen vào?”

Minh quay sang tôi, gục đầu xuống: “Con xin lỗi mẹ. Con không ngờ sự việc lại đi quá xa thế này. Con định đợi đến lúc làm lễ mới giới thiệu mẹ, nhưng con không chịu nổi khi thấy họ đối xử với mẹ như vậy.”

Chữ “Mẹ” thốt ra từ miệng Minh như một tia sét đánh giữa trời quang.

Linh đứng hình, chiếc túi hiệu trên tay rơi bộp xuống sàn. Bà Phượng thì lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu: “Minh… cháu nói gì cơ? Bà ta… bà già tạp vụ này là mẹ cháu sao? Cháu đùa bác à? Cháu là con trai của một gia đình hào môn cơ mà?”

Minh nhìn thẳng vào mắt Linh: “Tôi chưa bao giờ nói mình là con trai chủ tịch. Đó là do cô tự thêu dệt rồi tự tin vào cái mộng tưởng đó. Nhưng có một điều cô nói đúng… tôi quả thực có liên quan đến chủ tịch khách sạn này.”

Lúc này, cánh cửa phòng họp mở tung. Ông trợ lý mà bà Phượng vừa nhắc tới bước vào, theo sau là hai nhân viên an ninh cao lớn. Ông ấy phớt lờ mẹ con Linh, đi thẳng đến trước mặt tôi, cúi đầu cung kính:

“Thưa Chủ tịch, xe đã chuẩn bị xong. Các cổ đông khác đang đợi bà ở phòng khánh tiết để bắt đầu cuộc họp thường niên. Còn lễ đính hôn này… bà định xử lý thế nào ạ?”

Sắc mặt của Linh và bà Phượng lúc này không còn là tái mét nữa, mà là chuyển sang màu xám ngoét. Linh ngã quỵ xuống ghế, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Tôi thong thả tháo chiếc tạp dề màu xanh xám ra, bên trong là bộ đồ lụa cao cấp mà tôi đã mặc sẵn. Tôi nhìn hai người họ, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

“Bà Phượng, bà nói đúng. Tôi là người lao động nghèo. Nhưng bà quên mất một điều, người lao động nghèo nếu có trí tuệ và nghị lực, họ có thể xây dựng nên cả một đế chế. Còn loại người chỉ biết dựa vào cái vỏ bọc hào nhoáng và khinh rẻ người khác như các người… thì chỉ là những ký sinh trùng sớm muộn cũng bị đào thải.”

Tôi quay sang Nam: “Nam, từ ngày mai cậu sẽ chính thức tiếp quản vị trí Giám đốc điều hành thay cho Minh. Minh sẽ tạm thời nghỉ ngơi để học lại cách chọn vợ.”

Linh bật khóc nức nở, cô ta bò lại định nắm lấy gấu áo tôi: “Bác ơi… con sai rồi! Con không biết là bác… Con chỉ là lo cho lễ đính hôn quá nên mất bình tĩnh thôi. Bác tha lỗi cho con, con yêu anh Minh thật lòng mà!”

Tôi lạnh lùng rút áo lại: “Cô yêu cái ghế con dâu chủ tịch, chứ không yêu con trai tôi. Nếu hôm nay tôi chỉ là một bà tạp vụ thật sự, liệu cô có quỳ xuống xin lỗi như thế này không?”

Bà Phượng lúc này mới tỉnh cơn mê, bà ta vội vàng chữa cháy: “Chị Lan… à không, Chủ tịch Lan. Chúng ta đều là chỗ người lớn, có gì đóng cửa bảo nhau. Con bé nó còn trẻ người non dạ…”

“Trẻ người non dạ?” Tôi ngắt lời, “Con gái bà đã gần 30 tuổi rồi. Cách giáo dục của bà đã tạo ra một con quái vật hợm hĩnh. Và bà biết không, cái dự án địa ốc Nam Hải mà gia đình bà đang đặt cược toàn bộ tài sản vào để mong hợp tác với tập đoàn chúng tôi… tôi vừa mới ký lệnh hủy bỏ cách đây 5 phút qua tin nhắn với thư ký.”

Bà Phượng nghe xong thì trợn mắt, ôm ngực đổ ập xuống sàn. Linh hét lên thất thanh.

Sự việc mới chỉ bắt đầu. Sự trừng phạt của nhân quả chưa bao giờ dừng lại ở đó.

Cánh cửa phòng họp VIP khép lại, để mặc tiếng gào khóc của Linh và tiếng thở dốc hụt hơi của bà Phượng vang vọng phía sau. Tôi bước đi trên hành lang trải thảm đỏ của khách sạn, bước chân vẫn ung dung như thể chưa từng có cuộc đối đầu nảy lửa vừa rồi. Minh đi bên cạnh tôi, khuôn mặt nó phảng phất vẻ buồn bã nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự kiên định.

“Mẹ… con xin lỗi vì đã khiến mẹ phải chịu nhục nhã như vậy,” Minh khẽ lên tiếng, giọng nó hơi khàn đi.

Tôi dừng lại, nhìn đứa con trai duy nhất của mình. Nó đã trưởng thành, cao lớn và giỏi giang, nhưng có lẽ lòng tốt và sự tin người của nó đôi khi lại là kẽ hở cho những kẻ hám lợi lợi dụng. Tôi vỗ nhẹ vào vai nó: “Con không có lỗi. Lỗi là ở mẹ đã quá nuông chiều con, để con tự do chọn lựa mà không sát sao ngay từ đầu. Nhưng hôm nay, mẹ con mình đã nhìn thấu được lòng người. Đó là cái giá quá rẻ, Minh ạ.”

Chúng tôi không đi đến phòng khánh tiết ngay. Tôi dẫn Minh vào văn phòng riêng của Chủ tịch ở tầng cao nhất. Từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang lên đèn. Tôi rót hai tách trà, hơi nghi ngút khói tỏa ra hương thơm thanh tao của trà sen – thứ trà mà tôi vẫn uống suốt mấy chục năm qua, từ hồi còn ngồi bên vỉa hè bán nước.

“Con có biết tại sao mẹ lại quyết định hủy dự án với nhà Nam Hải không?” tôi hỏi, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

Minh ngập ngừng: “Có phải vì… Linh và bà Phượng đã xúc phạm mẹ?”

Tôi lắc đầu, mỉm cười nhạt: “Đó chỉ là giọt nước tràn ly thôi. Mẹ đã cho người âm thầm điều tra về tập đoàn Nam Hải từ ba tháng trước. Cha của Linh, ông Nam Hải, thực chất đang gồng gánh một khoản nợ khổng lồ từ các sòng bạc ở nước ngoài. Họ tiếp cận con, thúc giục lễ đính hôn này thực chất là để dùng uy tín của tập đoàn chúng ta để vay vốn ngân hàng, lấy tiền đó lấp vào lỗ hổng nợ nần. Nếu hôm nay mẹ không diễn kịch, nếu con cưới cô ta, thì chỉ trong vòng nửa năm nữa, toàn bộ tài sản mà mẹ con mình gây dựng sẽ bị họ kéo xuống vũng bùn.”

Minh bàng hoàng, chiếc tách trên tay nó khẽ run. Nó không ngờ đằng sau vẻ hào nhoáng, giàu sang của gia đình vợ chưa cưới lại là một vực thẳm đen tối đến thế.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Là cuộc gọi từ ông Nam Hải. Tôi nhấn loa ngoài.

“Chủ tịch Lan! Tôi van xin bà, có chuyện gì từ từ nói. Con gái tôi nó dại dột, tôi sẽ bắt nó đến quỳ lạy xin lỗi bà cả đời. Xin bà đừng hủy hợp đồng. Nếu dự án này đổ bể, nhà tôi sẽ phá sản mất!” giọng ông ta lạc đi, đầy vẻ tuyệt vọng.

Tôi lạnh lùng đáp: “Ông Hải, sự tử tế không phải là thứ để mặc cả. Khi con gái ông coi thường người nghèo, ông đã không dạy bảo. Khi vợ ông dùng tiền lẻ ném vào mặt người khác, bà ta đã tự ném đi danh dự của gia đình ông. Hợp đồng đã hủy, lệnh đã ban ra, không bao giờ có chuyện rút lại. Chào ông.”

Tôi tắt máy, không để ông ta kịp nói thêm lời nào. Nhân quả luôn đến rất đúng lúc. Kẻ gieo gió thì ắt phải gặp bão.

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Một lát sau, Nam – tân Giám đốc điều hành mà tôi vừa bổ nhiệm – gõ cửa bước vào. Vẻ mặt cậu ấy rất nghiêm trọng.

“Thưa Chủ tịch, có chuyện này… có lẽ bà cần biết. Cô Linh không chịu rời khỏi khách sạn. Cô ấy đang làm loạn ở sảnh, nói rằng bà và anh Minh lừa đảo, giả nghèo giả khổ để bẫy nhà cô ấy ký kết các điều khoản bất lợi. Hiện tại có rất nhiều khách hàng và cả một vài phóng viên đang ở đó.”

Tôi nhướn mày. Cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao? Sự ngu xuẩn của con người đôi khi vượt xa trí tưởng tượng của tôi.

“Minh, con muốn giải quyết thế nào?” tôi quay sang hỏi con trai.

Minh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt. Ánh mắt nó giờ đây lạnh lùng như băng đá: “Để con xuống. Chuyện này bắt đầu từ con, con sẽ kết thúc nó.”

Tôi gật đầu: “Mẹ đi cùng con. Để xem vở kịch này hạ màn thế nào.”

Khi chúng tôi xuống đến sảnh, một cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt. Linh đang ngồi bệt xuống sàn, tóc tai rũ rượi, miệng không ngừng gào thét. Bà Phượng thì đang chỉ tay vào mặt các nhân viên bảo vệ, chửi bới thậm tệ.

“Mọi người xem đi! Cái khách sạn này toàn quân lừa đảo! Mụ già kia đóng giả tạp vụ để nhục mạ con gái tôi, rồi lấy cớ đó để hủy hợp đồng làm ăn. Họ muốn nuốt chửng công ty nhà tôi!” Linh vừa khóc vừa gào lên với mấy người đang cầm điện thoại quay phim.

Một phóng viên trẻ tuổi bước tới gần Minh: “Thưa anh Minh, anh có phản hồi gì về lời buộc tội của cô Linh không? Có phải tập đoàn đang dùng chiêu trò để ép bí đối tác?”

Minh không hề nao núng. Nó bước đến trước mặt Linh, nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.

“Linh, cô nói chúng tôi lừa đảo?” Minh lên tiếng, giọng đanh thép vang vọng khắp sảnh, “Tôi hỏi cô, khi tôi nói tôi chỉ là một người đi lên từ nghèo khó, cô đã nói gì? Cô nói cô không quan tâm đến tiền bạc, cô yêu con người tôi. Nhưng hôm nay, khi cô tưởng mẹ tôi là một bà lão quét rác, cô đã làm gì? Cô đã bắt mẹ tôi quỳ xuống, cô đã dùng những lời lẽ mạt hạng nhất để sỉ nhục bà. Nếu cô thực sự yêu tôi, cô có đối xử với mẹ tôi như vậy không?”

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Những người lúc nãy còn cảm thấy tội nghiệp cho Linh giờ đây bắt đầu chuyển sang ánh mắt kỳ thị.

“Còn về hợp đồng,” Minh tiếp tục, rút từ trong túi ra một xấp tài liệu, “Đây là bằng chứng về việc tập đoàn Nam Hải đã gian lận tài chính, khai khống tài sản để lừa gạt nhà đầu tư. Chúng tôi hủy hợp đồng là để bảo vệ quyền lợi của cổ đông và khách hàng. Việc mẹ tôi giả làm tạp vụ… đó không phải là bẫy, đó là một bài kiểm tra nhân cách. Và đáng tiếc, cô đã trượt ngay từ vòng đầu tiên.”

Linh cứng họng, gương mặt trát đầy phấn son giờ đây trở nên vặn vẹo vì sợ hãi. Bà Phượng thấy tình hình bất lợi, định lủi mất nhưng đã bị bảo vệ chặn lại.

“Khoan đã bà Phượng,” tôi bước lên phía trước, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền, “Số tiền lẻ 20 ngàn bà ném vào mặt tôi lúc nãy, tôi vẫn giữ đây. Tôi sẽ không trả lại cho bà đâu. Tôi sẽ đem nó bỏ vào thùng từ thiện của bệnh viện nhi đồng, để nó thực hiện đúng giá trị của đồng tiền là giúp đỡ người khác, chứ không phải để sỉ nhục người khác.”

Tôi quay sang đám đông và các phóng viên: “Tôi là Lan, Chủ tịch hội đồng quản trị. Tôi xin lỗi vì sự cố ồn ào này làm ảnh hưởng đến quý vị. Ngày hôm nay, tôi không chỉ hủy hôn sự của con trai mình, mà tôi còn tuyên bố: Kể từ giờ phút này, bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào có hành vi khinh rẻ người lao động, coi thường người nghèo khó tại các cơ sở của chúng tôi, sẽ bị từ chối phục vụ vĩnh viễn.”

Tiếng vỗ tay vang lên rào rào khắp sảnh khách sạn. Linh và bà Phượng nhục nhã ê chề, bị bảo vệ mời ra ngoài trong sự mỉa mai của mọi người.

Nhưng, đó vẫn chưa phải là cái kết cuối cùng. Nhân quả thường có những vòng xoáy bất ngờ mà không ai lường trước được.

Tối hôm đó, khi tôi và Minh đang dùng bữa tối giản dị tại nhà – ngôi nhà cổ nhỏ nằm sâu trong hẻm mà tôi vẫn giữ lại để nhắc nhở bản thân về gốc gác – thì có tiếng gõ cửa.

Nam bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng: “Thưa Chủ tịch, có một người đàn ông tên là Hải… ông ấy đang đứng ngoài cổng. Ông ấy nói muốn gặp bà lần cuối trước khi đi tự tử. Ông ấy nói bà đã dồn ông ấy vào đường cùng.”

Minh đứng bật dậy: “Ông ta dám đe dọa mẹ sao?”

Tôi đặt đôi đũa xuống, thở dài: “Để ông ta vào đây.”

Ông Nam Hải bước vào, trông ông ta già đi cả chục tuổi so với lần cuối tôi gặp trong các buổi tiệc chiêu đãi. Quần áo xộc xệch, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tuyệt vọng. Ông ta vừa thấy tôi đã quỳ sụp xuống sàn nhà lát gạch bông cũ kỹ.

“Chị Lan… tôi xin chị. Chị có thể giết tôi, nhưng xin chị hãy cứu lấy công ty. Hàng ngàn công nhân sẽ mất việc nếu Nam Hải sụp đổ. Con gái tôi nó hỗn láo, tôi sẽ tống nó ra khỏi nhà, tôi sẽ làm tất cả… chỉ xin chị hãy rót vốn cứu lấy dự án.”

Tôi nhìn ông ta, lòng không khỏi dấy lên một sự xót xa. Đây chính là bi kịch của những người làm cha làm mẹ không biết dạy con, để rồi cái giá phải trả là cả sự nghiệp cả đời.

“Ông Hải,” tôi trầm giọng, “Tôi không dồn ông vào đường cùng. Chính sự gian dối và thói hợm hĩnh của gia đình ông đã tự đào huyệt chôn mình. Tôi có thể cứu công nhân của ông, nhưng tôi sẽ không cứu ông.”

Ông ta ngước lên, ánh mắt đầy tia hy vọng xen lẫn thắc mắc.

“Tôi sẽ thu mua lại toàn bộ tập đoàn Nam Hải với giá thị trường hiện tại – sau khi đã trừ đi các khoản nợ,” tôi nói tiếp, “Ông sẽ phải rời khỏi ghế chủ tịch, và gia đình ông sẽ không còn bất kỳ quyền hạn nào tại đó nữa. Số tiền còn lại sau khi trả nợ đủ để ông sống một đời bình thường, nếu ông biết tiết kiệm. Đó là sự khoan hồng cuối cùng tôi dành cho ông, vì tôi cũng là người làm kinh doanh, tôi hiểu nỗi khổ của người đứng đầu.”

Ông Nam Hải đờ người ra. Đây là cách giải quyết vừa tàn nhẫn, vừa nhân từ. Ông ta mất tất cả quyền lực và sự giàu sang tột đỉnh, nhưng ít nhất ông ta không phải ngồi tù và hàng ngàn công nhân vẫn có việc làm dưới sự quản lý của tôi.

“Cảm ơn… cảm ơn Chủ tịch,” ông ta cúi đầu sát đất, nước mắt lã chã rơi.

Sáng hôm sau, tin tức về việc tập đoàn Thịnh Vượng thâu tóm Nam Hải tràn ngập các mặt báo. Linh và mẹ cô ta từ những tiểu thư, phu nhân sống trong nhung lụa, giờ đây phải dọn ra khỏi căn biệt thự sang trọng để chuyển vào một căn chung cư bình dân.

Một tuần sau, tôi đang đi bộ trong công viên gần nhà thì tình cờ thấy Linh. Cô ta đang đứng cãi vã với một người bán hàng rong vì mấy đồng tiền lẻ trả lại thiếu. Trông cô ta hốc hác, không còn vẻ kiêu sa ngày nào. Khi thấy tôi đi ngang qua với bộ đồ tập thể dục đơn giản, cô ta khựng lại. Ánh mắt cô ta vẫn còn đó sự căm ghét, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với sự sợ hãi tột cùng.

Tôi không nhìn cô ta, tôi đi thẳng. Với tôi, cô ta đã không còn tồn tại trong thế giới này nữa.

Nhưng, cuộc đời luôn có những ngã rẽ không ngờ. Khi tôi vừa về đến cổng nhà, Nam hớt hải chạy đến, tay cầm một xấp tài liệu kiểm toán mới nhất của tập đoàn Nam Hải vừa tiếp nhận.

“Chủ tịch… có một vấn đề rất lớn. Trong hồ sơ bí mật của ông Nam Hải, chúng tôi tìm thấy một bản di chúc cũ và một số giấy tờ chuyển nhượng tài sản từ 25 năm trước. Nó có liên quan trực tiếp đến… người chồng quá cố của bà.”

Tim tôi bỗng đập nhanh một nhịp. Chồng tôi – ông ấy đã mất trong một vụ tai nạn công trình đầy nghi vấn khi Minh mới tròn 3 tuổi. Suốt bấy lâu nay, tôi vẫn đinh ninh đó là một rủi ro nghề nghiệp.

“Nói đi, có chuyện gì?” tôi trấn tĩnh lại, giọng đanh thép.

Nam ngập ngừng, đưa cho tôi một tờ giấy đã ố vàng: “Thưa bà… vụ tai nạn năm đó không phải là ngẫu nhiên. Ông Nam Hải chính là người đã cắt đứt dây cáp vận thăng để chiếm đoạt bản thiết kế và khu đất mà chồng bà đang nắm giữ. Và… người giúp sức cho ông ta chính là…”

Nam chưa kịp nói hết câu, thì một chiếc xe đen sang trọng đỗ xịch trước cửa nhà tôi. Bước xuống xe không ai khác chính là người chú họ của Minh – người mà tôi vẫn luôn tin tưởng giao cho quản lý các quỹ tài chính lớn của gia đình suốt bấy nhiêu năm qua.

Ông ta mỉm cười, nhưng nụ cười đó giờ đây khiến tôi cảm thấy lạnh toát sống lưng.

“Chị dâu, lâu quá không gặp. Nghe nói chị vừa làm một cú thâu tóm ngoạn mục lắm?”

Ông chú họ của Minh – ông Quốc – bước vào sân nhà với phong thái ung dung, tay cầm chiếc ba toong cán bạc chạm trổ tinh xảo. Ánh mắt ông ta quét qua ngôi nhà cổ của tôi với vẻ châm chọc, rồi dừng lại ở xấp tài liệu trên tay Nam. Không khí trong sân bỗng chốc đặc quánh lại, cảm giác như một cơn bão lớn sắp đổ bộ vào ngôi nhà vốn dĩ yên bình này.

“Chú Quốc? Sao chú lại đến đây vào giờ này?” Minh bước ra từ trong nhà, cau mày hỏi. Nó vẫn luôn kính trọng người chú này vì ông ta là người duy nhất trong họ hàng giúp đỡ mẹ con tôi những ngày đầu khởi nghiệp.

Ông Quốc cười khẩy, ngồi xuống chiếc ghế gỗ trắc ở hiên nhà: “Minh à, chú đến để chúc mừng mẹ con cháu chứ sao. Thâu tóm được Nam Hải – một miếng mồi ngon mà chú đã nhắm từ lâu, không ngờ chị dâu lại ra tay nhanh đến thế. Nhưng mà…” Ông ta liếc nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm, “…có những bí mật, nếu cứ để nó nằm yên dưới mồ thì tốt hơn, chị Lan ạ.”

Tôi siết chặt tờ giấy ố vàng trong tay, cảm nhận được hơi lạnh từ quá khứ đang ùa về. “Chú đang nói về vụ tai nạn của nhà tôi 25 năm trước đúng không? Chú và Nam Hải đã bắt tay với nhau để hại chết chồng tôi?”

Giọng tôi run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi uất hận kìm nén suốt hơn hai thập kỷ. Chồng tôi – một kiến trúc sư tài hoa, người đã tin tưởng giao phó mọi bản thiết kế cho người em họ thân thiết là Quốc, để rồi cuối cùng nhận lại một cái chết đầy oan ức dưới đống đổ nát của công trình.

Ông Quốc không hề phủ nhận, ông ta thong thả rót một chén trà, nhấp một ngụm rồi tặc lưỡi: “Chị vẫn thông minh như ngày nào. Đúng, Nam Hải cần khu đất đó để xây dựng đế chế, còn tôi cần những bản thiết kế thiên tài của chồng chị để tạo danh tiếng. Chúng tôi chỉ là… tương kế tựu kế thôi. Ai bảo anh ấy quá cứng nhắc, không chịu bán rẻ lương tâm?”

“Khốn nạn!” Minh gầm lên, nó định xông vào nhưng tôi đã kịp nắm lấy tay nó.

“Đừng nóng nảy, Minh,” tôi lạnh lùng nhìn Quốc, “Ông đến đây không chỉ để thú nhận tội ác đúng không? Ông muốn gì?”

Quốc đặt chén trà xuống, thái độ đột ngột trở nên nghiêm trọng: “Chị Lan, chị đã thắng trong việc thâu tóm Nam Hải, nhưng chị nên nhớ, toàn bộ hệ thống tài chính của tập đoàn Thịnh Vượng hiện nay đều do một tay tôi thiết lập. Chỉ cần tôi nhấn một nút, toàn bộ dòng tiền của chị sẽ bị đóng băng. Tôi muốn chị chuyển nhượng 50% cổ phần của Nam Hải cho tôi, coi như là phí im lặng. Nếu không, không chỉ chị trắng tay, mà bí mật về việc chồng chị thực chất là người đã ‘vô tình’ ký vào bản nghiệm thu công trình lỗi năm đó sẽ bị tung ra. Chị muốn con trai chị biết cha nó là một kẻ sát nhân gián tiếp sao?”

Tôi lặng người. Đây chính là đòn hiểm nhất. Quốc đã làm giả chữ ký của chồng tôi vào bản nghiệm thu lỗi trước khi vụ tai nạn xảy ra. Nếu chuyện này lộ ra, danh dự của chồng tôi sẽ bị hủy hoại, và Minh sẽ phải sống trong bóng tối của sự thật giả tạo đó cả đời.

“Ông… ông đã chuẩn bị việc này từ lâu rồi đúng không?” Tôi hỏi, giọng lạc đi.

“Từ cái ngày tôi đưa chị những đồng vốn đầu tiên để mở gánh hàng rong, tôi đã tính đến ngày này rồi,” Quốc cười đắc thắng, “Chị nghĩ tại sao chị lại thành công nhanh đến thế? Vì tôi cần chị xây dựng một đế chế đủ lớn để tôi có thể thu hoạch một lần duy nhất.”

Minh đứng bên cạnh, mặt nó tái mét. Nó nhìn tôi, rồi nhìn Quốc, sự tin tưởng sụp đổ tan tành. “Chú… chú đã lừa dối mẹ con cháu suốt bấy nhiêu năm qua?”

Quốc phớt lờ Minh, đẩy một bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản lên bàn: “Ký đi chị dâu. Chị vẫn có thể giữ lại cái khách sạn 5 sao đó để dưỡng già. Đừng để lòng tham làm hỏng tất cả.”

Tôi nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn vào đôi mắt tham lam của kẻ thủ ác. Suốt 25 năm qua, tôi đã sống trong sự lừa dối của một người mà tôi coi là người thân duy nhất. Sự thật về cái chết của chồng tôi, sự phản bội của người em họ, và cả sự hợm hĩnh của gia đình Linh… tất cả như một mạng nhện khổng lồ bủa vây lấy tôi.

Nhưng Quốc đã lầm. Ông ta nghĩ tôi chỉ là một người đàn bà may mắn phất lên nhờ kinh doanh. Ông ta quên mất rằng, để giữ được cái đế chế này giữa thương trường khốc liệt, tôi đã phải học cách nhìn thấu những kẻ đâm sau lưng mình từ rất lâu rồi.

“Nam,” tôi gọi khẽ.

Cậu trợ lý trẻ bước lên, tay cầm một chiếc máy tính bảng. “Thưa Chủ tịch, tất cả đã được ghi lại và truyền trực tiếp đến cơ quan điều tra kinh tế.”

Sắc mặt Quốc biến đổi trong tích tắc: “Cái gì? Chị dám…?”

“Ông Quốc,” tôi đứng dậy, tư thế hiên ngang, “Ông nghĩ tôi để ông quản lý tài chính suốt 20 năm mà không có một hệ thống giám sát độc lập sao? Từ 5 năm trước, tôi đã nghi ngờ dòng tiền đổ về các công ty sân sau của ông. Nam không chỉ là trợ lý của tôi, cậu ấy là một chuyên gia kiểm toán hàng đầu được tôi bí mật đào tạo. Toàn bộ bằng chứng về việc ông tham ô, rửa tiền và cả những giấy tờ chứng minh ông giả mạo chữ ký của chồng tôi năm xưa… chúng tôi đã thu thập đủ.”

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập từ đầu hẻm. Một tốp cảnh sát kinh tế bước vào, dẫn đầu là một vị cán bộ với gương mặt nghiêm nghị.

“Ông Trần Văn Quốc, chúng tôi có lệnh bắt tạm giam ông để điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.”

Quốc run rẩy, chiếc ba toong rơi xuống đất vang lên tiếng “cộp” khô khốc. Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn: “Chị… chị đã cài bẫy tôi từ trước?”

“Không phải tôi cài bẫy ông,” tôi cay đắng nói, “Mà là nhân quả đã đến lúc thực thi. Ông đã dùng cái chết của chồng tôi để tiến thân, dùng lòng tin của mẹ con tôi để trục lợi. Những thứ đó không bao giờ bền vững được.”

Khi cảnh sát áp giải Quốc đi ngang qua tôi, ông ta lẩm bẩm: “Chị sẽ hối hận… nhà Nam Hải sẽ không để chị yên đâu.”

Tôi mỉm cười: “Họ còn bận lo cho bản thân mình trong trại giam rồi, ông Quốc ạ.”

Sau khi mọi chuyện tạm lắng xuống, sảnh khách sạn Grand Plaza trở lại vẻ sang trọng vốn có, nhưng không khí đã khác hẳn. Minh giờ đây không còn là chàng giám đốc trẻ non nớt nữa. Biến cố vừa qua đã tôi luyện nó trở nên can trường hơn.

Vài ngày sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ trại tạm giam. Là Linh. Cô ta muốn gặp tôi.

Tôi đến gặp cô ta trong phòng thăm nuôi. Linh giờ đây tàn tạ đến mức không thể nhận ra. Không còn quần áo hiệu, không còn lớp trang điểm dày cộm, chỉ còn là một cô gái với ánh mắt vô hồn và đôi bàn tay gầy guộc.

“Bác… con không cầu xin bác tha thứ,” Linh nói, giọng khàn đặc, “Con chỉ muốn báo cho bác một tin. Cha con… ông ấy đã khai hết với cảnh sát về sự liên kết giữa ông ấy và ông Quốc trong vụ tai nạn năm xưa. Nhưng có một điều ông ấy chưa nói hết… đó là về người đứng sau thực sự của vụ đó.”

Tôi nhíu mày: “Còn ai nữa sao?”

Linh nhìn quanh vẻ sợ hãi, rồi thì thầm: “Là một người phụ nữ. Một người phụ nữ luôn xuất hiện trong các bức ảnh gia đình của bác hồi xưa, người luôn đứng cạnh bác nhưng ánh mắt lại nhìn về phía chồng bác với sự đố kỵ…”

Tim tôi thắt lại. Một người phụ nữ? Đố kỵ? Trong ký ức của tôi, chỉ có một người như thế. Đó là bà Mai – người bạn thân nhất của tôi từ thời đại học, người đã đột ngột biến mất sang nước ngoài ngay sau đám tang của chồng tôi.

“Cô có bằng chứng gì không?” tôi hỏi dồn dập.

“Trong chiếc két sắt bí mật ở căn biệt thự cũ của nhà con, có một cuốn nhật ký của cha con. Ở đó ghi rõ mọi khoản tiền được chuyển từ một tài khoản ở Thụy Sĩ… dưới cái tên Mai… bác hãy tìm đi.”

Tôi rời khỏi trại giam với một cảm giác nặng nề khó tả. Hóa ra, mạng lưới oán thù này còn sâu rộng hơn tôi tưởng. Những kẻ mà tôi tưởng là bạn, là người thân, hóa ra lại là những con rắn độc luôn chờ chực để cắn trả.

Tôi quay trở lại khách sạn, nhìn dòng người tấp nập qua lại. Sự giàu sang, quyền lực này… có đáng để người ta đánh đổi cả nhân tính như vậy không?

Đúng lúc đó, Minh chạy đến, gương mặt hớt hải: “Mẹ! Có chuyện rồi. Tập đoàn Nam Hải vừa bị tấn công mạng, toàn bộ dữ liệu khách hàng bị rò rỉ. Và… có một tin nhắn nặc danh gửi đến điện thoại của con, nói rằng nếu mẹ không dừng việc điều tra lại, họ sẽ tung ra đoạn video về ‘đời tư bất chính’ của mẹ thời trẻ.”

Tôi bật cười, một điệu cười đầy ngạo nghễ. Đời tư bất chính? Tôi đã sống một đời thanh sạch, lam lũ để nuôi con, họ định dùng chiêu trò rẻ tiền này để uy hiếp tôi sao?

“Minh, gọi cho Nam. Chúng ta sẽ mở một cuộc họp báo ngay tại sảnh này vào tối nay,” tôi ra lệnh, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, “Chúng ta sẽ phơi bày toàn bộ sự thật một lần duy nhất. Dù đó có là bạn thân hay người thân, tất cả phải trả giá.”

Buổi tối hôm đó, sảnh khách sạn Grand Plaza chật kín phóng viên. Tôi đứng trên bục, trước hàng chục ống kính, không phải trong bộ đồ tạp vụ, cũng không phải bộ lụa cao cấp, mà là bộ áo dài đen giản dị – bộ đồ tôi đã mặc trong đám tang chồng mình.

“Kính thưa quý vị,” tôi bắt đầu, giọng nói vang vọng và đanh thép, “Hôm nay, tôi đứng đây không phải với tư cách Chủ tịch tập đoàn Thịnh Vượng, mà với tư cách là một người vợ, một người mẹ đi tìm công lý cho chồng mình sau 25 năm…”

Tôi lần lượt đưa ra những bằng chứng về tội ác của Quốc, của Nam Hải và cả danh tính của người phụ nữ mang tên Mai. Cả khán phòng rung chuyển bởi những sự thật chấn động.

Nhưng đúng lúc tôi định kết thúc bài phát biểu, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bãi xe khách sạn. Khói đen bốc lên nghi ngút. Đám đông hỗn loạn.

Giữa cơn hỗn loạn đó, tôi thấy một bóng người phụ nữ quen thuộc đứng ở góc khuất của sảnh, mỉm cười nhìn tôi. Đó là Mai. Bà ta đã trở về. Và trên tay bà ta đang cầm một thiết bị điều khiển từ xa.

“Lan à, cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu,” bà ta nói thầm qua làn khói, giọng nói lạnh lẽo khiến tôi rùng mình.

Tiếng nổ đanh thép vang lên khiến cả sảnh khách sạn Grand Plaza rung chuyển. Mảnh kính vỡ vụn bay tứ tung, tiếng la hét thất thanh của hàng trăm phóng viên và khách mời tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Khói đen kịt bắt đầu tràn vào sảnh qua những ô cửa vỡ. Giữa làn khói mờ ảo đó, bóng dáng người phụ nữ tên Mai hiện ra, bà ta không còn là người bạn hiền lành năm xưa mà là một bóng ma từ quá khứ, đầy thù hận và điên cuồng.

“Mẹ! Cẩn thận!” Minh lao đến, dùng thân mình che chắn cho tôi khi một mảng trần thạch cao rơi xuống ngay chỗ tôi vừa đứng.

Tôi đẩy Minh ra, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Mai. Bà ta mặc bộ đồ đen sang trọng, gương mặt được can thiệp thẩm mỹ đến mức cứng đờ, nhưng đôi mắt thì vẫn hằn học như ngày nào.

“Mai! Bà điên rồi sao? Bà định giết chết tất cả mọi người ở đây à?” Tôi quát lên, giọng vẫn giữ được sự uy nghiêm dù tim đang đập liên hồi.

Mai cười phá lên, một điệu cười ghê rợn lọt thỏm giữa tiếng còi báo cháy kêu liên hồi: “Lan ơi là Lan, bà vẫn cứ thích đóng vai chính diện, vai người mẹ tần tảo, người doanh nhân nhân ái… Tôi ghét cái bộ mặt đó của bà! 25 năm qua, bà có biết tôi sống thế nào không? Tôi phải trốn chui trốn lủi ở nước ngoài, dùng số tiền xương máu của chồng bà để phẫu thuật thay hình đổi dạng, chỉ để chờ ngày này!”

Bà ta tiến lại gần hơn, chiếc điều khiển từ xa trong tay vẫn lăm lăm: “Bà có tất cả: sự nghiệp, đứa con trai hiếu thảo, và cả cái danh tiếng sạch sẽ. Còn tôi? Tôi yêu chồng bà, tôi đã dâng hiến tất cả cho anh ấy nhưng anh ấy chỉ nhìn về phía bà – một con mụ nhà quê bán nước chè! Chính vì thế anh ấy phải chết. Nếu tôi không có được anh ấy, thì bà cũng đừng mong có được hạnh phúc trọn vẹn!”

Hóa ra, nguồn cơn của mọi tội ác không chỉ là tiền bạc, mà là sự đố kỵ mù quáng của một người đàn bà. Mai đã cấu kết với Quốc và Nam Hải, dàn dựng vụ tai nạn để triệt hạ chồng tôi, rồi sau đó dùng thủ đoạn cuỗm sạch số tiền bảo hiểm và bản quyền thiết kế để cao chạy xa bay.

Minh nghiến răng, nó ra hiệu cho đội bảo vệ áp sát từ phía sau, nhưng Mai đã nhận ra. Bà ta giơ cao chiếc điều khiển: “Đứng lại! Đừng có bước thêm bước nào nữa. Tôi đã cài thuốc nổ ở hệ thống gas trung tâm của khách sạn này. Chỉ cần một nút bấm, tất cả chúng ta sẽ cùng đi gặp chồng bà dưới suối vàng!”

Cả sảnh khách sạn bỗng chốc im phăng phắc. Tính mạng của hàng trăm người đang nằm trong tay một kẻ điên. Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước về phía Mai.

“Mẹ! Đừng!” Minh hốt hoảng gọi.

“Đứng yên đó Minh,” tôi ra lệnh, rồi quay sang Mai, giọng tôi đột ngột trở nên dịu lại, chứa đựng một sự xót xa chân thành, “Mai à, bà nói bà yêu chồng tôi? Bà có biết trước khi mất, anh ấy đã để lại gì trong cuốn nhật ký thiết kế cuối cùng không?”

Mai khựng lại, đôi mắt thoáng hiện lên sự bối rối: “Bà nói dối! Anh ấy chỉ có những bản vẽ khô khan thôi!”

Tôi lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ đã cũ nát, đó là thứ tôi luôn mang theo bên mình suốt 25 năm qua: “Anh ấy viết rằng: ‘Nếu một ngày tôi không còn nữa, mong Lan hãy chăm sóc Mai. Cô ấy là người bạn tốt nhất, nhưng tâm hồn cô ấy quá nhạy cảm và cô đơn. Tôi nợ cô ấy một lời cảm ơn vì đã luôn đồng hành cùng gia đình chúng tôi’. Mai à, chồng tôi chưa bao giờ coi thường bà. Anh ấy trân trọng bà như một người em gái, một người tri kỷ.”

Bàn tay cầm điều khiển của Mai run lên bần bật. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt biến dạng của bà ta. Sự thật này như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc thù hận mà bà ta đã xây dựng bấy lâu nay.

“Không… không thể nào… Anh ấy… anh ấy nghĩ về tôi như thế sao?” Mai lẩm bẩm, khuỵu xuống sàn nhà.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Nam và đội an ninh lao đến khống chế Mai, tước lấy chiếc điều khiển. Cùng lúc đó, lực lượng phòng cháy chữa cháy ập vào, nhanh chóng dập tắt đám cháy nhỏ ở bãi xe và sơ tán mọi người.

Mai không chống cự, bà ta cứ ngồi đó khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường. Khi cảnh sát dẫn bà ta đi, bà ta ngoái lại nhìn tôi, ánh mắt không còn sự thù hận, chỉ còn là một khoảng không vô định. Nhân quả của bà ta là phải sống nốt phần đời còn lại trong sự hối hận muộn màng, nhận ra mình đã hủy hoại người mình yêu thương nhất và chính bản thân mình vì một bóng ma đố kỵ.

Một tháng sau.

Sóng gió cuối cùng cũng qua đi. Tập đoàn Thịnh Vượng sau khi thâu tóm Nam Hải và thanh lọc bộ máy quản lý của ông Quốc đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Minh chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch, còn tôi, tôi quyết định lui về phía sau.

Hôm nay là một buổi chiều nắng đẹp. Tôi đứng trước mộ chồng, đặt lên đó một bó hoa cúc trắng tinh khôi. Minh đứng bên cạnh, nó nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay đã vững chãi hơn nhiều.

“Mẹ, mẹ định sẽ làm gì tiếp theo?” Minh hỏi.

Tôi mỉm cười nhìn về phía chân trời: “Mẹ sẽ quay lại với gánh hàng rong của mẹ, nhưng không phải để kiếm sống, mà để giúp đỡ những mảnh đời lầm lỡ. Mẹ muốn mở một quỹ từ thiện mang tên cha con, chuyên giúp đỡ con em của những người lao động nghèo.”

Đúng lúc đó, một chiếc xe taxi đỗ ở cổng nghĩa trang. Một cô gái bước xuống, dáng vẻ giản dị, trên tay cầm một bó hoa nhỏ. Là Linh. Cô ta trông gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt đã thanh thản hơn. Sau vụ phá sản của gia đình và những biến cố, Linh đã xin vào làm việc tại một mái ấm tình thương.

Linh tiến lại gần, cúi đầu chào tôi và Minh: “Bác Lan… Anh Minh. Con đến để thắp nén nhang cho bác trai. Con cũng muốn gửi lại bác cái này.”

Linh đưa cho tôi một phong bì nhỏ. Bên trong là 20 ngàn đồng – đúng số tiền lẻ mà mẹ cô ta đã ném vào mặt tôi ngày hôm đó.

“Con đã làm việc cả tháng nay để kiếm được những đồng tiền chân chính đầu tiên. Con muốn trả lại bác… không phải để trả nợ, mà để bắt đầu lại một cuộc đời mới,” Linh nói, giọng run run nhưng kiên định.

Tôi nhận lấy tờ tiền, khẽ gật đầu: “Tốt lắm. Biết sai mà sửa, đó chính là sự đền đáp lớn nhất.”

Minh nhìn Linh, rồi nhìn tôi. Có lẽ giữa chúng nó sẽ không còn tình yêu, nhưng ít nhất, sự thù hận đã được hóa giải.

Tôi và Minh bước ra khỏi nghĩa trang. Phía trước chúng tôi là con đường rợp bóng cây xanh. Cuộc đời là thế, có những lúc ta bị vùi dập xuống bùn đen, bị khinh rẻ, bị phản bội bởi những người thân thiết nhất. Nhưng nếu ta giữ vững cái tâm thiện lương và lòng kiên trì, thì nhân quả sẽ luôn công bằng.

Kẻ ác có thể thắng ở một vài chương đầu, nhưng người tốt chắc chắn sẽ có cái kết viên mãn ở chương cuối cùng.

Tôi lại mặc lên mình bộ đồ giản dị, quẩy gánh hàng rong bước đi trên phố. Tiếng rao của tôi vang vọng giữa lòng thành phố nhộn nhịp, như một lời nhắc nhở về những giá trị thật của con người: Đừng bao giờ khinh rẻ bất cứ ai, vì bạn không bao giờ biết được đằng sau bộ quần áo lấm lem kia là một tâm hồn cao quý hay một đế chế hùng mạnh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *