[Phần 1]
Tiếng mưa gõ vào mái tôn của khu trọ nghèo nghe như tiếng những hạt đậu rơi trên sàn gỗ, khô khốc và đều đặn đến phát điên. Tôi, Lan, ngồi bó gối trên chiếc giường đơn cũ kỹ, nhìn con gái nhỏ đang ngủ say, hơi thở nó khò khè vì trận viêm phế quản kéo dài cả tuần nay chưa khỏi. Trong túi tôi còn đúng hai mươi nghìn đồng. Hai mươi nghìn cho một bữa sáng ngày mai và tiền thuốc còn thiếu của con.
Cuộc đời tôi là một chuỗi những lựa chọn sai lầm nối tiếp nhau. Mười tám tuổi, tôi bỏ học theo một gã đàn ông hứa hẹn về một tương lai màu hồng ở thành phố. Hai mươi tuổi, gã bỏ đi khi tôi mang thai tháng thứ sáu, để lại một món nợ cờ bạc và một trái tim vụn vỡ. Tám năm qua, tôi làm đủ mọi nghề, từ rửa bát thuê, bán hàng rong đến dọn dẹp theo giờ, chỉ để nuôi bé Bống.
Đêm đó, khi đi làm về muộn qua cây cầu cũ, tôi gặp một bà cụ bán vé số ngồi co ro dưới gốc đa. Bà không mời chào, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt đục mờ, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Chẳng hiểu sao, dù trong túi chỉ còn tờ tiền cuối cùng để mua cháo cho Bống, tôi lại dừng xe.
“Lấy giúp già tờ cuối cùng đi con, để già về với ông nhà, ông sắp đi rồi…” – Giọng bà lão run rẩy.
Tôi nhìn tờ vé số trên tay bà, số đuôi là 49. Người ta bảo 49 chưa qua 53 đã tới, con số của vận xui. Nhưng lúc đó, tôi thấy mình và bà cụ chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ bị cuộc đời bỏ rơi bên lề đường. Tôi đưa tờ hai mươi nghìn duy nhất ra, cầm lấy tờ vé số mà không hề hy vọng gì.
Sáng hôm sau, khi đang tất bật dọn dẹp đống đổ nát sau một bữa tiệc của gia đình giàu có mà tôi làm thuê, tiếng tivi phát bản tin kết quả xổ số kiến thiết miền Bắc. Tôi rút tờ vé số nhăn nhúm trong túi áo ra, tay run bắn. 049… 3049… 183049.
Cả thế giới xung quanh tôi như ngừng quay. Giải đặc biệt. Năm mươi tỷ đồng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không thấy vui. Tôi thấy sợ. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy chiếm lấy tâm trí. Tôi là một kẻ dưới đáy xã hội, đột nhiên cầm trong tay số tiền mà cả đời những người quanh tôi không dám mơ tới. Tôi vội vàng giấu tờ vé số vào sâu trong ngực áo, xin nghỉ phép sớm rồi lao về nhà.
Nhưng cuộc đời không bao giờ cho bạn cái gì miễn phí. Ngay khi tôi vừa đặt chân vào con hẻm nhỏ dẫn vào nhà trọ, tôi thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ ngay trước cửa phòng mình. Một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng vẻ lịch thiệp đang đứng hỏi thăm hàng xóm về tôi. Đó là Hoàng – một kiến trúc sư trẻ, người mà tôi thầm thương trộm nhớ khi làm giúp việc cho văn phòng của anh ta.
Hoàng quay lại, mỉm cười với tôi, một nụ cười ấm áp như nắng mùa thu. “Lan, anh tìm em mãi. Sao hôm nay em không đi làm? Anh nghe nói bé Bống ốm, nên ghé qua xem thế nào.”
Trái tim tôi đập loạn nhịp. Tại sao lại là hôm nay? Tại sao lại là lúc tôi vừa trúng số? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: Hay là anh ấy đã biết? Nhưng không thể nào, tôi mới biết kết quả cách đây ba mươi phút.
“Em… em cảm ơn anh. Bống chỉ bị cảm nhẹ thôi ạ.” – Tôi ấp úng, tay vẫn giữ chặt vị trí để tờ vé số trước ngực.
Hoàng tiến lại gần, mùi nước hoa đắt tiền của anh át đi mùi ẩm mốc của khu trọ. Anh đưa cho tôi một túi thuốc và một hộp sữa ngoại. “Em đừng vất vả quá. Có khó khăn gì cứ nói với anh. Anh luôn muốn giúp đỡ mẹ con em.”
Lúc đó, tôi đã tin. Tôi tin rằng ông trời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Vừa có tiền, vừa có sự quan tâm của người đàn ông tôi ngưỡng mộ. Tôi không biết rằng, đằng sau sự lịch thiệp đó là một con quỷ đang chờ đợi thời cơ để nuốt chửng mẹ con tôi. Và tờ vé số kia, nó không phải là tấm vé đến thiên đường, mà là lệnh triệu tập đến địa ngục.
Tôi bắt đầu thay đổi. Tôi không đi lĩnh thưởng ngay. Tôi sợ bị cướp, sợ bị dòm ngó. Tôi giấu tờ vé số trong một cái hũ gốm nhỏ chôn dưới gầm giường. Hằng đêm, tôi thức trắng để canh giữ nó, trong khi Hoàng vẫn đều đặn ghé thăm. Anh bắt đầu đưa tôi đi ăn ở những nơi sang trọng hơn, quan tâm đến việc học hành của Bống. Anh nói anh không quan trọng xuất thân của tôi, anh yêu sự chân chất và nghị lực của tôi.
“Lan à, em xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn. Anh đang thiết kế một căn biệt thự ở ngoại ô, hay là em về đó quản lý giúp anh?”
Tôi ngập ngừng. Tôi chưa nói cho anh biết về số tiền. Tôi muốn thử lòng anh. Tôi muốn biết nếu tôi vẫn là con bé giúp việc nghèo hèn, anh có còn yêu tôi không? Nhưng Hoàng quá khéo léo. Anh chăm sóc Bống như con ruột, anh dạy nó học, mua cho nó những bộ váy đẹp nhất. Sự phòng thủ trong tôi dần tan biến.
Cho đến một ngày, tôi quyết định đi lĩnh thưởng. Tôi bí mật bắt xe khách lên tỉnh khác để tránh người quen. Khi cầm trên tay tấm séc trị giá hàng chục tỷ đồng, tôi cảm giác mình như đang bay trên mây. Việc đầu tiên tôi làm là mua một căn biệt thự đứng tên mình, nhưng người tư vấn pháp lý và thực hiện mọi thủ tục lại chính là Hoàng, vì tôi chẳng biết gì về giấy tờ.
“Em cứ tin anh. Anh sẽ lo cho mẹ con em tất cả.” – Hoàng nắm tay tôi, mắt anh sáng lên một tia nhìn kỳ lạ mà lúc đó tôi chỉ nghĩ là niềm vui cho hạnh phúc của chúng tôi.
Chúng tôi dọn vào căn biệt thự mới. Tôi sống như một bà hoàng. Bống được học trường quốc tế. Hoàng trở thành người chồng, người cha hoàn hảo trong mắt mọi người. Nhưng càng ở gần anh, tôi càng nhận ra những điều bất thường. Hoàng rất hay thức khuya trong phòng làm việc khóa kín. Anh ta bắt đầu yêu cầu tôi ký vào rất nhiều loại giấy tờ, bảo rằng để đầu tư sinh lời cho số tiền trúng số.
Một đêm, tôi thức dậy vì khát nước. Đi ngang qua phòng làm việc của Hoàng, tôi nghe thấy tiếng anh ta đang tranh cãi với ai đó qua điện thoại.
“Mày yên tâm, con cá đã vào lưới rồi. Tài sản của nó giờ chỉ là đống giấy lộn nếu tao muốn. Tao cần thêm thời gian để làm sạch hồ sơ. Đừng có hối, chuyện này không thể vội được. Máu của nó phải chảy từ từ mới thấm…”
Tôi đứng sững lại, hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Máu của ai? Con cá nào? Chẳng lẽ anh ta đang nói về tôi?
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Hoàng đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo mà tôi chưa từng thấy trước đây. Nụ cười ấm áp biến mất, thay vào đó là một sự tàn nhẫn đến đáng sợ.
“Em nghe thấy gì rồi à, Lan?” – Giọng anh ta trầm xuống, nghe như tiếng rít của một con rắn độc.
Tôi run rẩy lùi lại. “Anh… anh nói chuyện với ai vậy? Anh đang làm gì với tiền của em?”
Hoàng bước tới, dồn tôi vào góc tường. Anh ta bóp chặt cằm tôi, khiến tôi đau điếng. “Tiền của em? Lan ơi, em ngây thơ quá. Từ lúc em cầm tờ vé số đó, số phận của em đã kết thúc rồi. Em chỉ là một công cụ để ‘nó’ quay trở về mà thôi.”
“Nó” là ai? Tôi không hiểu. Tôi vùng ra, chạy về phòng ôm lấy Bống. Tôi muốn bỏ trốn, muốn rời khỏi căn nhà này ngay lập tức. Nhưng khi tôi chạm vào nắm cửa, tôi nhận ra cửa đã bị khóa ngoài từ lúc nào.
Tiếng bước chân của Hoàng thong thả tiến gần đến cửa phòng. Anh ta không vội vã. Anh ta biết tôi không còn đường thoát.
“Ngày mai, chúng ta sẽ đi ký một bản hợp đồng cuối cùng. Sau đó, em có thể nghỉ ngơi mãi mãi.”
Đêm đó, tôi ôm con khóc nức nở, tay nắm chặt sợi dây chuyền có hình mặt phật mà bà cụ bán vé số đã tặng thêm cho tôi ngày hôm đó. Tôi chợt nhớ lại lời bà lão: “Giữ lấy con nhé, khi nào thấy hoa hồng đỏ thắm nở trên tuyết trắng, thì đó là lúc nợ máu được trả.”
Lúc đó tôi không hiểu. Nhưng giờ đây, nhìn ra cửa sổ, giữa mùa đông lạnh giá, tôi thấy những bông hoa hồng trong vườn do chính tay Hoàng trồng đang rực đỏ dưới ánh đèn pha, đẹp một cách ma mị và chết chóc.
Câu chuyện chỉ mới bắt đầu. Những gì tôi thấy, những gì tôi biết, chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo của một kế hoạch đã được dàn dựng từ hàng chục năm trước, liên quan đến một cái chết oan khuất và một bí mật kinh hoàng về lai lịch của chính tôi và Hoàng.
Tờ vé số đó… thực chất không phải là ngẫu nhiên.
[Phần 2]
Cánh cửa phòng ngủ bật mở vào lúc bốn giờ sáng. Ánh đèn hành lang hắt vào bóng dáng cao lớn của Hoàng, đổ dài trên nền nhà như một thực thể đen đặc đang nuốt chửng mẹ con tôi. Tôi ôm chặt bé Bống vào lòng, cảm nhận nhịp tim con bé đập nhanh, sợ hãi. Hoàng không nói gì, anh ta tiến lại gần, đặt lên bàn một bộ váy trắng tinh khôi và một khay thức ăn nóng hổi.
“Ăn đi rồi chuẩn bị. Hôm nay là ngày quan trọng nhất đời em, Lan ạ.” – Giọng anh ta thản nhiên đến lạ lùng, như thể trận cãi vã kinh hoàng đêm qua chưa từng xảy ra.
Tôi nhìn bộ váy, nó đẹp nhưng lạnh lẽo như một tấm khăn liệm. “Anh định đưa mẹ con em đi đâu? Tôi sẽ không ký bất cứ thứ gì nữa.”
Hoàng cúi xuống, ghé sát tai tôi, hơi thở anh ta lạnh ngắt: “Em có quyền từ chối, nhưng hãy nghĩ đến Bống. Con bé cần được hít thở không khí trong lành, thay vì mùi thuốc súng và tầng hầm tối tăm, phải không?”
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào cuống họng tôi. Anh ta đang đe dọa mạng sống của con tôi. Tôi lầm lũi đứng dậy, mặc bộ váy trắng theo ý anh ta. Khi soi gương, tôi thấy mình nhợt nhạt, tàn tạ, đối lập hoàn toàn với vẻ rạng rỡ, lịch lãm của Hoàng trong bộ vest xám.
Chúng tôi lên xe. Hoàng tự lái, không có tài xế. Xe lao đi trong màn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô. Tôi nhận ra con đường này không dẫn đến văn phòng công chứng hay ngân hàng. Nó dẫn sâu vào một khu rừng thông già, nơi có một ngôi biệt thự cổ bỏ hoang mà người dân địa phương vẫn gọi là “Nhà Hoa Hồng”.
“Tại sao lại đến đây?” – Tôi run rẩy hỏi.
Hoàng không trả lời, ánh mắt anh ta dán chặt vào con đường phía trước, đôi tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Khi xe dừng lại trước cổng sắt gỉ sét, anh ta mới quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự cuồng tín xen lẫn thù hận.
“Em có biết tại sao tôi lại trồng thật nhiều hoa hồng ở nhà mình không? Vì mẹ tôi thích chúng. Và bà ấy đã chết trên một thảm hoa hồng đỏ thắm, do chính tay cha em tưới máu lên.”
Tôi bàng hoàng: “Anh nói gì cơ? Cha tôi? Cha tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ vì tai nạn…”
Hoàng cười sằng sặc, một điệu cười khô khốc: “Tai nạn? Đó là vở kịch mà mẹ em và gã nhân tình đã dựng lên sau khi sát hại cả gia đình tôi để chiếm đoạt công ty vận tải năm xưa. Cha em không chết, lão ta chỉ thay tên đổi họ và trốn chạy. Còn em… em là kết quả của sự phản bội đó.”
Đầu óc tôi quay cuồng. Cha tôi – người mà mẹ tôi luôn kể là một người thợ mộc hiền lành – lại là một kẻ sát nhân? Và Hoàng… anh ta tiếp cận tôi không phải vì tờ vé số?
“Tờ vé số đó…” – Tôi thốt lên.
“Đúng, nó là mồi nhử.” – Hoàng lạnh lùng cắt ngang. “Bà già bán vé số đó là người làm cũ của nhà tôi. Chúng tôi đã tính toán từng li từng tí để tờ vé số đó rơi vào tay em vào đúng ngày hôm đó. Tôi cần một cái cớ hợp pháp để chuyển toàn bộ số tiền ‘bẩn’ mà cha em đã tẩu tán năm xưa quay trở lại túi mình. Số tiền trúng số thực chất là tiền của nhà tôi được hợp thức hóa qua một đường dây rửa tiền quốc tế mà em chỉ là con chốt thí đứng tên.”
Tôi cảm thấy buồn nôn. Mọi sự quan tâm, những cái nắm tay, những lời hứa hẹn về một gia đình hạnh phúc… tất cả chỉ là một kịch bản tàn độc để đòi lại nợ cũ.
Hoàng lôi tôi và Bống vào trong ngôi biệt thự cũ. Bên trong, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và… mùi hoa hồng héo rũ. Giữa phòng khách lớn, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên chiếc ghế bành, quay lưng về phía chúng tôi.
“Chủ nhân thực sự của số tiền đó đang chờ em đấy, Lan.” – Hoàng đẩy tôi về phía trước.
Người đàn ông chậm rãi quay lại. Gương mặt ông ta đầy những vết sẹo chằng chịt, nhưng đôi mắt thì không thể lầm lẫn được. Đó là đôi mắt của người đàn ông trong tấm ảnh đen trắng cũ nát mà mẹ tôi luôn giấu dưới đáy gối. Cha tôi.
“Lan… con gái của ba.” – Ông ta thào thào, giọng nói nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau.
Tôi lùi lại, kinh tởm. “Ông không phải cha tôi. Cha tôi đã chết rồi!”
Người đàn ông nhìn Hoàng, rồi nhìn tôi, khóe miệng giật giật: “Hoàng đã làm rất tốt. Nó đã mang con về đây để chúng ta cùng nhau hoàn thành tâm nguyện của mẹ con.”
“Tâm nguyện gì?” – Tôi thét lên.
Hoàng bước tới, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. “Tâm nguyện là dùng mạng sống của em để chuộc lỗi cho những gì cha em đã làm. Ông ta muốn dùng một nghi lễ bệnh hoạn để ‘hồi sinh’ linh hồn mẹ tôi vào thân xác của em. Số tiền đó chỉ là phí bôi trơn cho những kẻ thực hiện việc này.”
Tôi nhìn cha mình, nhìn Hoàng. Cả hai đều đã phát điên vì thù hận và sự mê tín cực đoan. Họ không cần tiền, họ cần một sự tế lễ. Bống khóc thét lên khi Hoàng túm lấy tay con bé, lôi nó sang một căn phòng khác.
“Thả con tôi ra! Hoàng, tôi van xin anh!” – Tôi quỳ xuống, ôm lấy chân anh ta.
Hoàng nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm, anh ta đá văng tôi ra. “Đừng dùng đôi môi bẩn thỉu đó để gọi tên tôi. Sắp tới giờ rồi. Khi hoa hồng ngoài kia nở rộ dưới ánh trăng, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Anh ta nhốt tôi vào một căn phòng trống chỉ có một cửa sổ nhỏ trông ra vườn. Ở đó, tôi thấy những bụi hoa hồng dại đang vươn vòi như những cánh tay quỷ quyệt. Tôi tuyệt vọng cào cấu cánh cửa gỗ dày, móng tay bật máu.
Trong bóng tối của căn phòng, tôi chợt chạm phải một vật cứng dưới sàn nhà. Một chiếc hộp thiếc cũ kỹ. Tôi run rẩy mở nó ra. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một cuốn nhật ký ố vàng và một lọ thuốc nhỏ không nhãn mác.
Tôi mở cuốn nhật ký, những dòng chữ nhòe nhoẹt hiện ra. Đó là nét chữ của mẹ tôi. “Gửi Lan, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã không còn bảo vệ con được nữa. Sự thật không như những gì họ nói. Đừng tin vào mắt mình, hãy tin vào nỗi đau của con…”
Tôi đọc ngấu nghiến những trang giấy. Sự thật bắt đầu xoay chuyển một cách chóng mặt. Hóa ra, người sát hại gia đình Hoàng không phải cha tôi. Và người đàn ông ngồi ở phòng khách kia… cũng không phải là cha tôi.
Một âm mưu lồng trong âm mưu. Một kẻ giấu mặt thứ ba đang điều khiển cả Hoàng và tôi như những con rối trên sân khấu của một vở kịch trả thù nhầm chỗ. Kẻ đó là ai? Và tại sao mẹ tôi lại biết trước tất cả những chuyện này?
Tiếng chuông đồng hồ trong sảnh chính vang lên mười hai hồi khô khốc. Cánh cửa phòng mở ra. Hoàng xuất hiện, trên tay cầm một con dao bạc sắc lẹm, lưỡi dao phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
“Đến lúc rồi, ‘mẹ’ của tôi.” – Anh ta mỉm cười, một nụ cười của quỷ dữ.
[Phần 3]
Lưỡi dao bạc trong tay Hoàng run rẩy, nhưng ánh mắt anh ta thì kiên định một cách điên rồ. Anh ta tiến lại gần, nắm lấy tóc tôi, kéo mạnh khiến đầu tôi ngửa ra sau. Cơn đau nhói truyền từ da đầu lên đại não, nhưng sự kinh hoàng trong lòng tôi còn lớn hơn gấp bội.
“Nhìn kìa, Lan. Trăng đã lên đỉnh đầu. Những bông hoa hồng ngoài kia đang khát máu. Mẹ tôi đã chờ đợi hai mươi năm để lấy lại những gì thuộc về bà.” – Hoàng lầm bầm, giọng nói như bị quỷ ám.
Tôi cố gắng vùng vẫy, bàn tay quờ quạng dưới sàn nhà, nắm chặt lấy lọ thuốc nhỏ không nhãn mác tìm thấy trong chiếc hộp thiếc. Cuốn nhật ký của mẹ tôi… những dòng chữ cuối cùng hiện lên trong trí nhớ tôi như một tia hy vọng mong manh: “Kẻ thù không phải là người cầm dao, mà là kẻ đưa dao cho họ.”
“Hoàng! Nghe tôi nói!” – Tôi hét lên, âm thanh lạc đi vì sợ hãi. “Người đàn ông ngoài kia không phải cha tôi! Anh đang bị lừa! Cha tôi đã chết thật rồi, mẹ tôi đã tận tay chôn cất ông ấy!”
Hoàng dừng lại một nhịp, lưỡi dao khựng lại ngay sát cổ họng tôi. “Mày nói dối! Lão ta có vết sẹo đó, lão ta biết tất cả những bí mật về vụ cháy năm xưa. Chính lão ta đã dẫn tôi đến đây, chỉ cho tôi cách để gặp lại mẹ!”
“Anh nhìn kỹ vết sẹo đó đi!” – Tôi gào lên, nước mắt giàn dụa. “Đó là vết sẹo giả, là kết quả của những ca phẫu thuật tồi tệ. Mẹ tôi đã viết tất cả trong này. Kẻ đang ngồi ngoài kia là chú của anh – người mà anh tin rằng đã chết trong đám cháy cùng cha mẹ anh!”
Hoàng khựng lại hoàn toàn. Gương mặt anh ta biến dạng vì sự xung đột giữa lòng tin và sự nghi ngờ. Nhân lúc anh ta sơ hở, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ta ra và lao về phía cửa. Nhưng Hoàng nhanh hơn, anh ta túm lấy vạt váy trắng của tôi, khiến tôi ngã nhào xuống sàn.
Đúng lúc đó, tiếng cười khàn đặc vang lên từ phía cửa phòng. Người đàn ông với gương mặt đầy sẹo – kẻ mà Hoàng gọi là “cha tôi” – đang đứng đó. Trên tay ông ta không phải là một cuốn kinh hay vật tế lễ, mà là một khẩu súng đen ngòm.
“Hoàng à, con trai… Đừng để con bé đó làm lung lạc ý chí.” – Ông ta bước vào, đôi mắt rực lên sự tham lam. “Nó giống hệt mẹ nó, một kẻ chuyên dùng lời lẽ để mê hoặc đàn ông. Mau kết thúc đi, để chúng ta lấy lại số tiền đó và biến mất khỏi đây.”
“Tiền?” – Hoàng lặp lại, giọng anh ta run lên. “Chú… chú nói là để hồi sinh mẹ cháu cơ mà? Chú nói tiền chỉ là thứ yếu!”
Người đàn ông cười sằng sặc, những vết sẹo trên mặt co rúm lại trông vô cùng gớm ghiếc. “Mày vẫn còn là đứa trẻ lên mười bị kẹt trong đám cháy sao? Người chết thì làm sao sống lại được? Tao cần con bé này ký vào bản di chúc thừa kế, sau đó nó phải chết. Còn mày… mày đã giúp tao rất nhiều, tao sẽ chia cho mày một phần.”
Thế giới của Hoàng sụp đổ. Thần tượng, niềm tin và cả nỗi hận thù bấy lâu nay anh ta nuôi dưỡng hóa ra chỉ là một công cụ để người chú ruột chiếm đoạt gia tài. Người chú mà anh ta tưởng đã hy sinh mạng sống để cứu mình năm xưa, thực chất là kẻ đã phóng hỏa giết chết anh chị mình để đoạt quyền thừa kế, nhưng không thành công vì số tài sản đã được mẹ tôi – khi đó là kế toán trưởng – bí mật chuyển đi để bảo vệ.
“Ông… ông đã giết cha mẹ tôi?” – Hoàng lướt nhìn người chú, tay cầm dao hạ xuống.
“Họ quá cứng đầu, giống như mày bây giờ vậy.” – Người đàn ông chĩa súng về phía Hoàng. “Giờ thì, Lan, ký vào đây. Hoặc là con gái mày sẽ đi gặp ông bà ngoại nó ngay lập tức.”
Ông ta ném một xấp giấy tờ xuống trước mặt tôi. Tôi nhìn sang căn phòng bên cạnh, thấy Bống đang bị trói nghiến trên ghế, miệng bị bịt kín bằng băng keo. Trái tim tôi thắt lại.
Tôi cầm lấy cây bút, tay run rẩy. Nhưng trong đầu tôi lại hiện lên dòng chữ trong nhật ký của mẹ: “Lọ thuốc màu xanh là chìa khóa của sự thật.”
Tôi giả vờ cúi xuống ký, nhưng thực chất là lén mở lọ thuốc màu xanh ra. Đó không phải là thuốc độc, mà là một loại bột phát quang cực mạnh dùng trong ngành kiến trúc mà Hoàng từng nhắc đến. Tôi rắc nó lên xấp giấy tờ và lên cả sàn gỗ khô khốc.
“Ký nhanh lên!” – Lão già thúc giục.
Ngay khi tôi vừa đặt bút xuống, một luồng ánh sáng lạ lùng từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Đó không phải ánh trăng, mà là đèn pha của xe cảnh sát.
Thì ra, bà cụ bán vé số không chỉ là người làm cũ, bà ấy là người đã luôn dõi theo tôi theo di nguyện của mẹ. Bà đã báo cảnh sát ngay khi thấy xe của Hoàng lao vào khu rừng này.
Lão già hoảng loạn, định bóp cò súng. Hoàng, trong một khoảnh khắc thức tỉnh cuối cùng, đã lao vào ôm lấy người chú của mình. “Chạy đi Lan! Mang Bống chạy đi!”
Tiếng súng nổ vang trời. Viên đạn găm vào vai Hoàng. Tôi lao sang phòng bên cạnh, cắt dây trói cho Bống. Trong bóng tối của ngôi biệt thự, nhờ có lớp bột phát quang tôi rắc lúc nãy, tôi nhìn rõ lối thoát hiểm duy nhất qua đường cửa sổ phía sau bụi hoa hồng.
Tôi bế Bống nhảy xuống. Những gai hoa hồng sắc nhọn cào rách da thịt tôi, máu chảy dài trên nền tuyết mỏng của đêm đông lạnh giá. Đỏ và trắng hòa quyện vào nhau, đúng như lời bà cụ nói: Hoa hồng nở trên tuyết, nợ máu phải trả.
Phía sau tôi, ngôi biệt thự cũ bùng cháy. Có lẽ lão già đã lỡ tay làm đổ đèn dầu trong lúc giằng co. Ngọn lửa đỏ rực liếm trọn lấy những ký ức kinh hoàng.
Tôi ôm con chạy ra đường lớn, nơi những chiến sĩ cảnh sát đang ập vào. Tôi ngã quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Tôi nhìn về phía ngọn lửa, thấy một bóng người cao lớn lảo đảo bước ra từ màn khói, trên tay ôm một chiếc hộp gỗ. Đó là Hoàng. Anh ta còn sống, nhưng gương mặt anh ta không còn vẻ ngạo nghễ của một kẻ báo thù.
Anh ta quỳ xuống trước mặt tôi, đưa chiếc hộp gỗ ra. “Trong này là tất cả sự thật về số tiền đó. Nó không thuộc về ai cả. Hãy dùng nó để trả lại công bằng cho những người đã khuất.”
Tôi nhìn anh ta, vừa hận, vừa thương, vừa ghê tởm. Nhưng sự thật về tờ vé số vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi tôi mở chiếc hộp gỗ ra dưới ánh đèn cứu thương, tôi thấy một tờ vé số khác, giống hệt tờ vé số tôi đã trúng.
Dòng chữ viết tay của mẹ tôi ở mặt sau tờ vé số khiến tôi rùng mình: “Số tiền này chỉ dành cho người có trái tim không tham lam. Nếu con đọc được dòng này, nghĩa là con đã chọn con người thay vì chọn tiền. Tờ vé số thật… thực chất vẫn còn nằm trong hũ gốm dưới gầm giường trọ của con.”
Tôi bàng hoàng. Vậy tờ vé số năm mươi tỷ tôi đã lĩnh thưởng… là cái gì? Và tại sao ngân hàng lại chấp nhận nó?
Một kế hoạch đánh lạc hướng vĩ đại hơn cả những gì Hoàng và người chú kia tưởng tượng hiện ra trước mắt tôi. Mẹ tôi – một người phụ nữ nghèo khổ – thực chất là một thiên tài về tài chính và tâm lý. Bà đã giăng một cái bẫy để tất cả những kẻ tham lam phải tự diệt lẫn nhau.
Và tôi, chỉ là một quân cờ… hay là người thừa kế thực sự của một cuộc chơi cân não?
[Phần 4]
Tiếng còi xe cứu thương và xe cảnh sát xé toạc không gian tĩnh mịch của khu rừng thông. Hoàng bị còng tay, vai anh ta đẫm máu nhưng đôi mắt lại nhìn tôi với một vẻ nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Ngôi biệt thự “Nhà Hoa Hồng” sau lưng chúng tôi vẫn đang cháy rực, thiêu rụi cả gã chú tham độc và những bí mật đen tối của dòng họ anh ta.
Tôi ngồi bệt xuống thảm cỏ, ôm chặt bé Bống vào lòng. Tờ vé số trong chiếc hộp gỗ mà Hoàng đưa cho tôi… tờ vé số có nét chữ của mẹ… nó giống hệt tờ vé số 50 tỷ tôi đã mang đi lĩnh thưởng.
“Tại sao?” – Tôi thì thầm, đầu óc quay cuồng. “Nếu tờ vé số thật vẫn ở dưới gầm giường trọ, vậy tờ tôi đã lĩnh thưởng là cái gì? Tại sao ngân hàng lại trả tiền?”
Hoàng nhìn tôi, một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi: “Lan, em vẫn chưa hiểu sao? Ngân hàng không hề trả tiền cho em. Số tiền 50 tỷ đó… là tiền từ tài khoản hải ngoại của chú tôi. Ông ta đã thiết lập một hệ thống ngân hàng giả lập, một phòng giao dịch được dàn dựng hoàn hảo chỉ để lừa em ký vào những giấy tờ chuyển nhượng tài sản hợp pháp. Ông ta muốn dùng em làm ‘bình phong’ để rửa sạch số tiền phi pháp đó trước khi chính thức chiếm đoạt nó.”
Tôi rùng mình. Hóa ra căn biệt thự tôi đang ở, chiếc xe tôi đang đi, và cả số dư trong thẻ tín dụng của tôi… tất cả đều là một phần của kế hoạch rửa tiền khổng lồ. Tôi không hề trúng số. Tôi chỉ là một trạm trung chuyển tiền bẩn.
“Nhưng… còn tờ vé số của mẹ tôi?” – Tôi mở tờ vé số trong hộp ra.
Đó là một tờ vé số cũ từ hai mươi năm trước. Ngày phát hành trùng với ngày xảy ra vụ cháy năm xưa. Mặt sau, ngoài dòng chữ nhắn nhủ tôi, còn có một dãy mã số ngân hàng Thụy Sĩ.
“Mẹ em không phải là kế toán bình thường.” – Hoàng tiếp tục, giọng khàn đặc vì khói. “Bà ấy là người duy nhất nắm giữ chìa khóa kho báu thực sự của cha mẹ tôi – số cổ phần gốc và vàng thỏi được tẩu tán trước khi chú tôi ra tay. Bà ấy biết chú tôi sẽ không buông tha cho em, nên bà ấy đã tạo ra một ‘huyền thoại’ về tờ vé số trúng thưởng để dụ lão ta lộ diện.”
Tôi bàng hoàng nhận ra, mẹ tôi đã dùng chính mạng sống và danh dự của mình để giăng một cái bẫy kéo dài hai thập kỷ. Bà biết sự tham lam của gã chú sẽ khiến lão ta phát điên khi thấy “con mồi” là tôi đột nhiên giàu có. Tờ vé số 50 tỷ mà tôi mua từ bà cụ bán vé số dưới gốc đa… thực chất chỉ là một tờ vé số giả được in ấn tinh vi, một “mồi nhử” mà mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhờ bà cụ – người đồng minh trung thành duy nhất – trao lại cho tôi vào đúng thời điểm tôi bế tắc nhất.
Bà cụ đó không phải ngẫu nhiên xuất hiện. Bà ấy đã đợi tôi suốt tám năm qua ở khu trọ đó.
“Vậy… tôi thực sự vẫn là con bé nghèo khổ với hai mươi nghìn đồng trong túi sao?” – Tôi bật cười trong nước mắt. Một nụ cười tự giễu cho sự ngây thơ của chính mình.
“Không.” – Hoàng nhìn sâu vào mắt tôi. “Trong tờ vé số cũ của mẹ em, có mật mã dẫn đến một quỹ tín thác đứng tên bé Bống. Đó là số tiền sạch, số tiền mà cha mẹ tôi đã gửi gắm mẹ em bảo vệ để bù đắp cho những gì gia đình tôi đã gây ra cho gia đình em. Mẹ em đã chọn cách khắc nghiệt nhất để dạy em rằng: Tiền bạc từ trên trời rơi xuống chỉ là tai họa, chỉ có thứ được bảo vệ bằng tình yêu và sự hy sinh mới là bền vững.”
Cảnh sát đưa tôi và Bống về đồn để lấy lời khai. Hoàng bị tách riêng. Trước khi đi, anh ta nói khẽ: “Trong túi áo khoác của anh có một chiếc chìa khóa nhỏ. Đó là chìa khóa tủ bảo hiểm ở bưu điện thành phố. Có một thứ ở đó dành cho em. Xin lỗi em, Lan… vì tất cả.”
Ba ngày sau, khi mọi chuyện tạm lắng xuống, tôi tìm đến bưu điện. Trong ngăn tủ bảo hiểm số 049 – con số định mệnh – tôi tìm thấy một phong bì thư dày.
Bên trong là một bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên Hoàng, người thụ hưởng là… tôi và bé Bống. Và một lá thư tuyệt mệnh được viết từ sáu tháng trước – thời điểm anh ta bắt đầu tiếp cận tôi tại văn phòng kiến trúc.
“Lan, khi em đọc được những dòng này, có lẽ tôi đã không còn trên c đời. Tôi tiếp cận em với trái tim đầy thù hận, nhưng tôi đã thua cuộc trước sự lương thiện của em và tiếng cười của bé Bống. Tôi biết chú tôi sẽ giết em sau khi đạt được mục đích. Cách duy nhất để cứu em là tôi phải đóng vai kẻ phản diện đến cùng, để lừa lão ta đưa em đến Nhà Hoa Hồng – nơi tôi đã bí mật lắp đặt hệ thống định vị và báo động cho cảnh sát. Số tiền bảo hiểm này là tất cả những gì tôi tự làm ra bằng mồ hôi nước mắt của một kiến trúc sư, không phải tiền bẩn. Hãy dùng nó để nuôi Bống khôn lớn. Đừng bao giờ mua vé số nữa nhé…”
Tôi đứng chết lặng giữa sảnh bưu điện đông đúc. Nước mắt không ngừng rơi. Kẻ tôi từng yêu, rồi hận, rồi ghê tởm… hóa ra lại là người đã âm thầm bảo vệ tôi bằng cách tàn nhẫn nhất với chính bản thân mình. Anh ta đã tình nguyện bước vào bóng tối để đưa mẹ con tôi ra ánh sáng.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó.
Khi tôi trở về khu trọ cũ để tìm lại hũ gốm dưới gầm giường như lời mẹ dặn, tôi thấy căn phòng đã bị lục lọi tan hoang. Hũ gốm đã vỡ vụn. Tờ vé số “thật” mà mẹ nhắc đến đã biến mất.
Trên mảng tường bong tróc của căn phòng trọ, ai đó đã dùng sơn đỏ vẽ một hình hoa hồng rực cháy, kèm theo một dòng chữ bằng tiếng Anh: “The game is just beginning, Rose.” (Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Hoa Hồng).
Rose? Đó là tên tiếng Anh của mẹ tôi. Tại sao kẻ đó lại gọi tôi bằng tên của bà? Và tờ vé số thực sự đang nằm trong tay ai?
Tôi nhìn ra cửa sổ, một gã đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ sụp tai đang đứng bên kia đường, nhìn chằm chằm vào tôi. Trên tay gã cầm một tờ vé số, chậm rãi xé nát nó trước mặt tôi rồi biến mất vào dòng người.
Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi nhận ra mình không phải là người kết thúc cuộc chơi. Tôi chỉ vừa mới chính thức bước chân vào một vòng xoáy nhân quả vĩ đại hơn, nơi mà những kẻ thủ ác thực sự vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối, và tờ vé số 50 tỷ kia… có lẽ chỉ là một phần nhỏ của một kho báu kinh khủng có thể làm khuynh đảo cả một đế chế.
Mẹ tôi… bà vẫn còn sống? Hay bà đã để lại một “di sản” mà tôi chưa từng tưởng tượng nổi?
[Phần 5]
Gã đàn ông mặc áo khoác đen biến mất vào đám đông nhanh như một bóng ma, để lại tôi đứng chết lặng giữa căn phòng trọ tan hoang. Mùi sơn xịt nồng nặc từ hình vẽ hoa hồng trên tường như muốn bóp nghẹt lá phổi tôi. “Rose” – cái tên đó, mẹ tôi chỉ dùng khi bà còn làm việc cho tập đoàn vận tải năm xưa. Tại sao kẻ này lại biết?
Tôi nhặt những mảnh vỡ của chiếc hũ gốm dưới gầm giường. Chẳng còn tờ vé số nào cả. Chỉ có một mẩu giấy nhỏ, loại giấy chống thấm chuyên dụng của ngân hàng, nằm kẹt trong một khe nứt của sàn gỗ. Trên đó chỉ vỏn vẹn một tọa độ địa lý và một dòng chữ viết tay bằng mực tím đã phai màu: “Sự thật không nằm ở con số, nó nằm ở kẻ đếm tiền.”
Tôi chợt nhớ đến bà cụ bán vé số. Nếu bà là người đồng minh cuối cùng của mẹ, chắc chắn bà biết kẻ vừa xuất hiện là ai. Tôi lao ra khỏi khu trọ, chạy thục mạng đến cây cầu cũ nơi tôi đã gặp bà đêm hôm đó. Nhưng gốc đa già giờ đây trống không, chỉ còn lại vài nén nhang cháy dở và một chiếc giỏ nhựa rách nát.
“Chị tìm bà cụ bán vé số à?” – Một người bán nước gần đó cất tiếng. “Bà ấy mất sáng nay rồi. Nghe đâu bị đột quỵ ngay sau khi cảnh sát áp giải mấy người ở Nhà Hoa Hồng đi.”
Tim tôi rụng rời. Sự trùng hợp này quá tàn khốc. Bà cụ mất ngay khi bí mật chuẩn bị bị lộ. Tôi cảm nhận được một bàn tay vô hình đang thắt chặt vòng vây quanh mẹ con tôi. Kẻ đó không muốn bất kỳ nhân chứng nào còn sống.
Tôi quay trở lại căn biệt thự sang trọng – nơi giờ đây đã trở thành hiện trường vụ án và bị niêm phong. Tôi lén đột nhập vào qua lối cửa sau mà Hoàng đã chỉ cho tôi. Tôi cần tìm chiếc máy tính cá nhân của anh ta. Nếu Hoàng đã âm thầm bảo vệ tôi, chắc chắn anh ta phải lưu lại bằng chứng về “kẻ giấu mặt thứ ba” mà mẹ tôi đã nhắc đến trong nhật ký.
Phòng làm việc của Hoàng vẫn nồng nặc mùi khói. Tôi tìm thấy chiếc laptop dưới đống đổ nát, màn hình đã vỡ nhưng ổ cứng có vẻ vẫn còn nguyên. Đúng lúc tôi định rời đi, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía hành lang.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng giày da nện trên sàn gỗ đều đặn, lạnh lùng. Tôi nín thở, nấp sau chiếc tủ tài liệu đổ ngang. Qua khe hở, tôi thấy một đôi giày đen bóng loáng dừng lại ngay giữa phòng. Gã đàn ông lúc nãy. Gã không vội vàng, gã chậm rãi tháo đôi găng tay da, để lộ một bàn tay có hình xăm đóa hoa hồng đen ngay mu bàn tay.
Gã cầm lấy tấm ảnh của tôi và Hoàng đặt trên bàn, bật bật lửa đốt cháy nó. “Bản sao thì không bao giờ là bản chính được, Rose ạ.” – Gã thầm thì, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự chết chóc.
Tôi run rẩy, chiếc laptop trên tay suýt rơi xuống. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên. Là số của Hoàng gọi từ trại tạm giam! Tiếng chuông vang lên phá tan sự tĩnh lặng.
Gã đàn ông quay phắt lại phía tủ tài liệu. Tôi không còn đường lui. Tôi tung chiếc laptop về phía cửa sổ để đánh lạc hướng rồi lao ra cửa chính. Gã không đuổi theo ngay, gã chỉ cười nhạt.
Tôi chạy ra đến cổng, leo lên chiếc taxi đã đợi sẵn. Khi đã yên vị, tôi run rẩy bắt máy.
“Lan! Nghe anh nói kỹ đây!” – Giọng Hoàng gấp gáp, hơi thở đứt quãng như thể anh ta đang phải đánh đổi điều gì đó để có được cuộc gọi này. “Kẻ đó là ‘Cánh hoa hồng thứ 5’. Hắn không phải là người của chú anh. Hắn là người của tổ chức mà mẹ em từng làm việc. Số tiền 50 tỷ đó chỉ là cái mác để hắn tìm ra ‘Bản danh sách đen’ mà mẹ em đã đánh cắp hai mươi năm trước. Đừng tin bất kỳ ai, kể cả cảnh sát!”
“Hoàng! Hắn đang ở đây! Hắn vừa vào nhà!” – Tôi hét lên.
“Trốn đi Lan! Tìm đến địa chỉ ở mặt sau tờ vé số cũ… đó không phải tọa độ địa lý, đó là mã két sắt ở…”
Tiếng tút dài vang lên. Cuộc gọi bị ngắt quãng. Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, lòng đầy căm phẫn và sợ hãi. Tôi nhìn lại mẩu giấy tọa độ trong tay. 10.7747° N, 106.7012° E.
Tôi tra cứu nhanh trên bản đồ. Đó là vị trí của Bảo tàng Mỹ thuật thành phố. Tại sao lại là bảo tàng?
Tôi đưa Bống đến gửi ở nhà một người bạn thân duy nhất mà tôi tin tưởng, rồi một mình tìm đến bảo tàng. Giữa những bức tranh sơn mài cổ kính, tôi thấy một bức họa vẽ một người phụ nữ đứng giữa vườn hoa hồng trắng, nhưng trên tay bà lại cầm một đóa hoa hồng đỏ thắm. Tên bức tranh là: “Sự phản bội của màu sắc”.
Tôi nhìn kỹ vào góc bức tranh. Có một ký hiệu nhỏ: số 049.
Tôi chạm nhẹ vào khung tranh, cảm thấy một gờ nổi. Một ngăn bí mật bật mở. Bên trong không có tiền, không có vàng. Chỉ có một chiếc USB và một chiếc mặt nạ da người tinh vi đến mức kinh ngạc. Chiếc mặt nạ đó… giống hệt gương mặt của tôi.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi nhận ra sự thật kinh khủng nhất: Tôi không phải là Lan.
Lan thật sự đã chết trong đám cháy hai mươi năm trước cùng cha mẹ Hoàng. Còn tôi… tôi là ai? Tại sao tôi lại có gương mặt này? Tại sao tôi lại có những ký ức về bé Bống, về cuộc đời nghèo khổ ở khu trọ?
Tôi cắm chiếc USB vào điện thoại qua đầu chuyển. Một đoạn video hiện lên. Trong video, mẹ tôi – người phụ nữ mà tôi luôn gọi là mẹ – đang ngồi trong một căn phòng trắng toát. Bà nhìn thẳng vào camera, ánh mắt lạnh lùng như chưa từng có tình mẫu tử.
“Thí nghiệm số 49: Thành công. Đối tượng đã hoàn toàn tin rằng mình là Lan, người sống sót sau vụ cháy. Ký ức giả lập đã được cấy ghép hoàn hảo. Giờ đây, ‘Lan’ sẽ là chìa khóa để dẫn dụ những kẻ còn lại của tổ chức lộ diện. Nếu ‘Lan’ đọc được những dòng này, nghĩa là con đã hoàn thành sứ mệnh của một con mồi hoàn hảo.”
Tôi khuỵu xuống sàn bảo tàng lạnh lẽo. Bé Bống là ai? Cuộc đời tôi là gì? Tất cả chỉ là một dự án khoa học tâm lý và trả thù của một người đàn bà điên rồ mà tôi gọi là mẹ sao?
Phía sau tôi, tiếng vỗ tay vang lên chậm rãi. Gã đàn ông có hình xăm hoa hồng đen bước ra từ bóng tối của dãy hành lang bảo tàng.
“Chào mừng con trở về với thực tại, số 49.” – Gã tháo mũ, để lộ gương mặt trẻ trung đến không ngờ. “Con làm tốt lắm. Giờ thì, đưa chiếc USB đó cho ta, và ta sẽ cho con biết bé Bống thực sự đang ở đâu.”
“Bống… con bé không phải con tôi?” – Tôi thào thào, trái tim như vỡ vụn.
Gã cười, nụ cười đầy thương hại: “Bống là ‘Cánh hoa hồng thứ 6’. Nó là người sẽ thay thế con nếu con thất bại. Nhưng xem ra, con vẫn còn giá trị sử dụng lắm.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình không còn gì để mất. Nếu cả cuộc đời tôi là giả, thì nỗi đau này phải là thật. Tôi nắm chặt chiếc USB, ánh mắt nhìn gã đầy căm hận. Nhân quả? Không, đây không phải nhân quả. Đây là một ván cờ quỷ quyệt, và tôi sẽ là kẻ lật đổ bàn cờ này.
[Phần 6]
Gã đàn ông có hình xăm hoa hồng đen tiến lại gần, từng bước chân của gã như nện thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của tôi. Tôi nhìn chiếc USB trong tay – thứ chứa đựng sự thật tàn khốc về sự tồn tại của chính mình. “Số 49”. Một mã số thí nghiệm. Một con rối được lập trình ký ức để tin rằng mình là một người mẹ nghèo khổ, một nạn nhân của số phận.
“Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó,” Gã cười, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Mẹ con – hay nói chính xác là Tiến sĩ Rose – đã dành cả đời để tạo ra con. Một thực thể hoàn hảo với lòng trắc ẩn và sự kiên cường. Con không phải là giả, Lan ạ. Những cảm xúc con dành cho bé Bống là thật, và đó chính là thứ khiến thí nghiệm này thành công rực rỡ.”
“Bống đang ở đâu?” Tôi gằn giọng, bàn tay siết chặt đến mức những đầu ngón tay trắng bệch.
“Con bé đang ở một nơi an toàn… miễn là con hợp tác. Tổ chức cần ‘Bản danh sách đen’ nằm trong mã hóa sinh trắc học của con. Con chính là cái chìa khóa sống, Lan ạ. Tờ vé số 50 tỷ kia chỉ là cái bẫy để kích hoạt vùng ký ức sâu thẳm trong não bộ của con khi con chạm vào nó. Con có nhớ cảm giác khi cầm tờ vé số đó không? Một luồng điện, một sự nhận dạng…”
Tôi bàng hoàng nhớ lại khoảnh khắc dưới gốc đa. Luồng điện đó… tôi cứ ngỡ là sự xúc động, hóa ra là một quá trình kích hoạt bộ mã.
“Vậy Hoàng? Anh ta cũng là một phần của thí nghiệm?”
Gã đàn ông khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự thú vị. “Hoàng là một biến số nằm ngoài dự tính. Anh ta là con trai của kẻ thù, nhưng lại thực lòng yêu con mồi của chúng ta. Anh ta đã cố gắng cứu con bằng cách tạo ra một vở kịch ‘rửa tiền’ giả để đưa con rời khỏi tầm mắt của tổ chức. Đáng tiếc, anh ta quá ngây thơ khi nghĩ rằng có thể qua mặt được Rose.”
Đúng lúc đó, hệ thống báo động của bảo tàng vang lên inh ỏi. Ánh đèn đỏ quét qua dãy hành lang như những vệt máu. Gã đàn ông biến sắc, gã rút khẩu súng giảm thanh ra. “Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ dọn dẹp đang đến.”
“Kẻ dọn dẹp?”
“Rose không bao giờ để lại dấu vết của một thí nghiệm lỗi. Và hiện tại, khi con đã biết quá nhiều, con chính là một lỗi hệ thống.”
Gã tóm lấy tay tôi, kéo xềnh xệch về phía lối thoát hiểm. Nhưng tôi không còn là con bé giúp việc yếu đuối nữa. Những ký ức giả lập về sự lam lũ, về những lần phải gồng mình bảo vệ con trong khu trọ rách nát đã rèn luyện cho tôi một bản năng sinh tồn mãnh liệt. Tôi dùng chiếc USB sắc cạnh đâm mạnh vào mu bàn tay có hình xăm của gã, ngay vị trí đóa hoa hồng đen.
Gã gầm lên đau đớn, khẩu súng rơi xuống sàn. Tôi không chạy trốn ra cửa, mà lao thẳng vào phòng trưng bày tranh sơn mài. Tôi nhớ lại dòng chữ trong USB: “Sự thật nằm ở kẻ đếm tiền”.
Trong căn phòng tối, tôi nhìn thấy bức tranh chân dung của một người đàn ông giàu có đang đếm những đồng tiền vàng, nhưng cái bóng của ông ta trên tường lại là một con quỷ đang cầm một đóa hoa hồng. Tôi lao đến, xé toạc bức tranh. Phía sau nó là một bảng điều khiển cảm ứng.
Tôi đặt bàn tay mình lên đó. Một giọng nói điện tử vang lên: “Nhận diện đối tượng 49. Kích hoạt quy trình tự hủy dữ liệu.”
“Không! Dừng lại!” Gã đàn ông lao đến, nhưng đã quá muộn.
Màn hình hiển thị hàng ngàn dòng code đang bị xóa sạch. Những tài liệu về “Dự án Rose”, về danh sách đen, và cả những bằng chứng phạm pháp của tổ chức đều đang tan biến. Nhưng giữa những dòng code đó, một tệp tin hình ảnh đột ngột hiện ra và đứng im trên màn hình.
Đó là ảnh siêu âm thai nhi. Ngày tháng trên ảnh là sáu năm trước. Và tên sản phụ là: Lan.
Tim tôi thắt lại. Nếu tôi là một thí nghiệm được tạo ra, tại sao lại có tấm ảnh này?
“Mày thấy rồi chứ?” Gã đàn ông đứng tựa vào cửa, máu từ tay gã chảy dài xuống sàn. Gã cười cay đắng. “Mày không phải là người nhân tạo. Mày là Lan thật. Mày là con gái ruột của Rose. Bà ta đã xóa ký ức của con gái mình, biến con mình thành một con tốt thí để trả thù cho cái chết của chồng bà ta – cha của mày. Bà ta tàn độc đến mức biến con mình thành một kẻ lạ mặt trong chính cuộc đời mình.”
Tôi quỵ xuống. Sự thật này còn đau đớn hơn cả việc mình là một người máy. Tôi là con của một con quỷ. Và bé Bống…
“Bống là con ruột của mày và Hoàng.” Gã tiếp tục, giọng đầy mỉa mai. “Đó là lý do tại sao Hoàng lại liều mạng bảo vệ mẹ con mày đến thế. Anh ta biết tất cả, nhưng anh ta không thể nói, vì Rose đang nắm giữ mạng sống của đứa bé.”
Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng đặc nhiệm ập vào. Nhưng họ không mặc sắc phục cảnh sát. Họ mặc đồng phục đen với logo hoa hồng đỏ. Đội quân riêng của Rose.
“Số 49 đã phản bội. Tiêu diệt.” Giọng nói lạnh lùng vang lên từ loa cầm tay.
Gã đàn ông có hình xăm hoa hồng đen bất ngờ đẩy tôi vào một hầm ngầm bí mật dưới sàn bảo tàng. “Chạy đi, Lan! Tìm đến Nhà Hoa Hồng một lần nữa. Sự thật cuối cùng không nằm ở tờ vé số, mà nằm ở dưới thảm hoa hồng nơi mẹ tôi đã chết. Hoàng đang đợi em ở đó.”
“Tại sao anh cứu tôi?” Tôi nhìn gã trân trân.
Gã mỉm cười, một nụ cười thực sự lần đầu tiên. “Vì tôi là ‘Cánh hoa hồng thứ nhất’. Tôi là anh trai của Hoàng. Và tôi đã chán ghét việc phải làm con rối của Rose rồi.”
Cánh hầm đóng sập lại ngay khi tiếng súng máy vang lên chát chúa phía trên. Tôi bò trong đường hầm tối tăm, nước mắt rơi lã chã. Tôi phải sống. Tôi phải cứu con tôi. Và tôi phải đối diện với người đàn bà đã sinh ra tôi nhưng lại coi tôi như một món đồ chơi.
Khi tôi thoát ra được bên ngoài, trời đã rạng sáng. Tôi đứng trước đống đổ nát của Nhà Hoa Hồng. Giữa những tàn tích cháy đen, những bụi hoa hồng vẫn rực đỏ một cách lạ thường. Tôi bắt đầu đào. Đào bằng đôi bàn tay trần cho đến khi móng tay bật máu.
Dưới lớp đất sâu, tôi chạm phải một chiếc hộp kim loại lạnh ngắt. Bên trong không phải là tiền, mà là một chiếc máy ghi âm cũ và một chiếc chìa khóa vạn năng.
Tôi nhấn nút Play.
“Lan, con gái yêu của mẹ… Nếu con nghe thấy những lời này, nghĩa là con đã vượt qua bài kiểm tra cuối cùng. Sự thù hận đã kết thúc. Số tiền 50 tỷ là thật, nó đang nằm trong một quỹ từ thiện mang tên con. Nhưng có một điều mẹ chưa bao giờ nói với con về tờ vé số đó…”
Tiếng súng nổ khô khốc vang lên ngay phía sau lưng tôi.
“Đừng nghe bà ta nói, Lan.”
Tôi quay lại. Hoàng đứng đó, trên tay cầm súng, nhưng ánh mắt anh ta không phải là của người đàn ông tôi từng yêu. Đó là ánh mắt của một kẻ đã hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.
“Hoàng…?”
“Người trúng số thực sự ngày hôm đó… không phải là em.” Hoàng bước tới, lưỡi súng chỉ thẳng vào tim tôi. “Mà là anh.”
[Phần 7]
Họng súng đen ngòm của Hoàng đứng im lìm trong gió lạnh, nhưng đôi mắt anh ta mới là thứ khiến tôi lạnh xương sống nhất. Không còn vẻ thư sinh, không còn sự bao dung giả tạo, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng của một kẻ đã chờ đợi giây phút này suốt mười năm ròng rã.
“Anh… trúng số?” – Tôi thào thào, đôi bàn tay đầy bùn đất và máu siết chặt chiếc máy ghi âm.
Hoàng cười, một nụ cười nhạt nhẽo. “Phải. Tờ vé số đuôi 49 đó, chính tay anh đã mua từ bà cụ dưới gốc đa trước em mười phút. Nhưng anh không thể lộ diện. Một kiến trúc sư danh giá đột ngột trúng số sẽ bị cục thuế và những kẻ thù của cha anh xâu xé. Anh cần một ‘cái kho’ để chứa số tiền đó, một cái kho có thể kiểm soát được.”
“Và cái kho đó… là em?”
“Đúng. Anh đã bí mật tráo tờ vé số thật vào túi em khi em đang mải mê dọn dẹp ở văn phòng. Anh dàn dựng buổi gặp gỡ ở khu trọ, giả vờ làm người hùng cứu mỹ nhân. Anh dùng em để lĩnh thưởng, dùng tên em để mua nhà, mua xe, để mọi sự chú ý của tổ chức Hoa Hồng Đen đổ dồn vào em. Em là tấm lá chắn hoàn hảo nhất mà anh từng thiết kế.”
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. “Vậy còn bé Bống? Anh nói nó là con của chúng ta…”
Hoàng im lặng một giây, ánh mắt anh ta dao động. “Đó là sự thật duy nhất trong vở kịch này. Bống là con anh. Nhưng Lan ạ, trong thế giới của những kẻ săn mồi, tình thâm là một loại xa xỉ phẩm. Anh cần tiền để xây dựng lại đế chế của cha anh, để trả thù Rose – mẹ của em, người đã biến gia đình anh thành tro bụi.”
“Vậy anh định giết em sao?” – Tôi đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào nòng súng.
“Anh không còn lựa chọn nào khác. Em đã biết quá nhiều về ‘Cánh hoa hồng thứ 5’ và dự án của Rose. Nếu em còn sống, tổ chức sẽ không để anh yên. Anh sẽ mang Bống đi, nuôi dạy nó thành một người kế vị thực thụ.”
Đúng lúc đó, chiếc máy ghi âm trong tay tôi đột ngột phát ra tiếng rè rè, rồi giọng nói của Rose vang lên đanh thép:
“Hoàng, cậu nghĩ cậu là người cầm lái sao? Cậu quên mất ai là người đã dạy cậu cách đặt những viên gạch đầu tiên cho sự thù hận à?”
Hoàng khựng lại, mặt biến sắc. Từ phía sau những bụi hoa hồng cháy sém, một bóng người phụ nữ quý phái bước ra. Bà ta mặc một bộ sườn xám đen, mái tóc búi cao, gương mặt không hề có dấu vết của thời gian dù đã ngoài năm mươi. Đó là Rose – mẹ tôi.
“Bà… bà chưa chết?” – Hoàng gầm lên, quay họng súng về phía Rose.
“Cái chết chỉ là một thủ thuật tâm lý, con rể ạ.” – Rose thản nhiên bước tới, mặc kệ họng súng đang chĩa vào mình. “Tờ vé số đó, dù là của Lan hay của cậu, thì nó cũng chỉ có giá trị khi tôi cho phép ngân hàng chi trả. Cậu nghĩ mình đã qua mặt được tôi khi dùng Lan làm bình phong? Không, tôi để cậu làm điều đó vì tôi muốn xem cậu có đủ tàn nhẫn để giết người phụ nữ mình yêu hay không. Và cậu đã không làm tôi thất vọng.”
Bà ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt không một chút ấm áp. “Lan, con gái của mẹ. Con thấy chưa? Đây là bản chất của đàn ông, của tình yêu. Chỉ có quyền lực và sự tỉnh táo mới cứu được con.”
Tôi nhìn hai con quỷ đang đối đầu trước mặt mình. Một kẻ là cha của con tôi, một kẻ là người đã sinh ra tôi. Cả hai đều coi tôi như một món hàng, một công cụ thí nghiệm.
“Đủ rồi!” – Tôi thét lên, tay giơ chiếc chìa khóa vạn năng tìm thấy trong hộp kim loại. “Bà nói sự thật nằm dưới thảm hoa hồng này phải không? Tôi đã tìm thấy nó rồi. Không phải tiền, không phải danh sách đen. Mà là cái này!”
Tôi mở chiếc máy ghi âm, nhấn vào một nút bí mật ở đáy. Một thiết bị phát sóng nhỏ bên trong bắt đầu nhấp nháy đèn xanh.
“Đây là thiết bị kích hoạt hệ thống lưu trữ đám mây toàn cầu. Toàn bộ bằng chứng về việc Rose điều hành đường dây buôn người và thí nghiệm tâm lý, cùng với bằng chứng Hoàng cấu kết rửa tiền cho các tổ chức tội phạm… tất cả đang được gửi thẳng đến trụ sở Interpol và các cơ quan báo chí lớn nhất thế giới.”
Mặt Rose và Hoàng cùng lúc biến thành màu tro bếp.
“Mày làm gì vậy? Con có biết hành động này sẽ phá hủy tất cả không?” – Rose lao tới định giật lấy thiết bị.
“Phá hủy cái gì? Phá hủy địa ngục mà bà đã tạo ra sao?” – Tôi lùi lại, tay cầm chặt thiết bị. “Tôi không phải là Số 49. Tôi cũng không phải là Lan nghèo khổ của bà. Tôi là một người mẹ. Và một người mẹ sẽ làm tất cả để con mình không phải sống trong một thế giới đầy những loài quỷ dữ như các người.”
Tiếng trực thăng rầm rập vang lên từ phía chân trời. Những ánh đèn pha cực mạnh chiếu thẳng xuống khu vườn hoa hồng. Cảnh sát quốc tế đã bao vây toàn bộ khu vực.
“Bỏ súng xuống!” – Tiếng loa phóng thanh vang dội.
Hoàng nhìn tôi, rồi nhìn Rose, rồi nhìn xuống hố đất sâu hoắm. Anh ta nhận ra mình đã thua trắng tay. Sự tham lam đã khiến anh ta mù quáng, không nhận ra rằng “con mồi” mà anh ta khinh thường nhất lại chính là kẻ nắm giữ chìa khóa của sự hủy diệt.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Rose rút từ trong túi áo một ống tiêm nhỏ, định đâm vào cổ tôi. Nhưng một tiếng súng nổ vang. Không phải từ cảnh sát.
Gã đàn ông có hình xăm hoa hồng đen – anh trai của Hoàng – xuất hiện từ phía sau rặng cây, khẩu súng trên tay vẫn còn bốc khói. Viên đạn găm thẳng vào tay Rose khiến ống tiêm rơi xuống đất.
“Kết thúc rồi, thưa lệnh bà.” – Gã nói, giọng khàn đặc. “Hôm nay, hoa hồng sẽ không nở bằng máu nữa.”
Cảnh sát ập vào, khống chế Rose và Hoàng. Khi họ bị áp giải đi, Rose vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt rực cháy căm hờn, còn Hoàng… anh ta chỉ cúi đầu, không dám nhìn vào mắt tôi lấy một lần.
Tôi đứng lặng giữa khu vườn điêu tàn. Gã đàn ông xăm hình hoa hồng đen tiến lại gần, trao cho tôi một địa chỉ nhỏ viết trên lòng bàn tay. “Bống đang ở đó. Con bé an toàn. Đi đi, Lan. Hãy sống cuộc đời của một con người, không phải một con số.”
Tôi chạy đi, chạy về phía ánh bình minh đang dần ló rạng ở phía đông.
[Kết thúc]
Một tháng sau.
Tôi ngồi trên bờ biển cùng bé Bống. Số tiền trúng số thật sự… tôi đã quyên góp toàn bộ cho quỹ bảo trợ trẻ em nạn nhân của các cuộc thí nghiệm tâm lý. Tôi trở lại làm một người phụ nữ bình thường, kiếm sống bằng công việc thợ may nhỏ ở một thị trấn ven biển.
Tôi mở chiếc ví cũ, bên trong vẫn còn tờ vé số mệnh giá hai mươi nghìn đồng mà tôi đã mua từ bà cụ đêm hôm đó – tờ vé số giả mà mẹ tôi đã tráo vào để đánh lạc hướng. Tôi nhìn dãy số 183049.
Bất giác, tôi lật mặt sau tờ vé số ra. Dưới ánh nắng mặt trời, tôi thấy một dòng chữ siêu nhỏ, chỉ có thể nhìn thấy dưới góc độ nhất định, bằng chính nét chữ của mẹ tôi:
“Dãy số này không phải để trúng tiền. Nó là ngày sinh của con, Lan ạ. 18 tháng 03 năm 2049. Chào mừng con đến với thế giới thực. Mẹ yêu con.”
Tôi bàng hoàng nhìn lại dòng năm sinh. 2049? Bây giờ mới là năm 2024.
Một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn xuống bé Bống đang chơi cát. Con bé quay lại nhìn tôi, đôi mắt nó lóe lên một tia sáng kỳ lạ, giống hệt ánh mắt của Rose khi bà ta nhìn vào camera trong đoạn video thí nghiệm.
“Mẹ ơi, đến lượt mẹ đếm số rồi.” – Bống mỉm cười.
Tôi nhìn quanh. Bãi biển vắng lặng. Những con sóng vỗ rì rào. Nhưng tại sao… tại sao mặt trời lại không hề di chuyển suốt hai tiếng đồng hồ qua?
Tôi đưa tay lên xoa mặt mình. Dưới lớp da mềm mại, tôi cảm nhận được một gờ nổi nhỏ, cứng ngắc. Một con chip định vị.
Hóa ra, Nhà Hoa Hồng chưa bao giờ cháy. Cảnh sát chưa bao giờ đến. Và tôi… vẫn chưa bao giờ thoát ra khỏi căn phòng trắng toát của cuộc thí nghiệm số 49. Mọi chuyện vừa rồi, chỉ là một vòng lặp ký ức giả lập mới để kiểm tra phản ứng của tôi trước sự phản bội.
Bống tiến lại gần, cầm lấy tay tôi. Giọng con bé bỗng trở nên trầm đục, già dặn:
“Thí nghiệm 49, phiên bản 2.0: Thất bại. Đối tượng đã phát hiện ra nghịch lý thời gian. Chuẩn bị xóa ký ức và bắt đầu lại từ khu trọ nghèo. Lần này, hãy cho cô ta trúng số 100 tỷ.”
Thế giới trước mắt tôi sụp đổ thành những mảnh pixel đen trắng. Tiếng mưa lại bắt đầu gõ vào mái tôn của khu trọ nghèo… khô khốc và đều đặn đến phát điên.
Tôi mở mắt ra. Trong túi tôi còn đúng hai mươi nghìn đồng.
