
Nếu muốn thấy được điều kì diệu của nhân duyên, hãy một lần đến Hà Giang.![]()
![]()
![]()
Bởi chúng mình đã hẹn Hà Giang cho tuổi 25…. Mình hay đùa rằng mình chấp niệm với việc phải đi Hà Giang về mới lấy chồng, không phải vì mình sợ mai này lập gia đình rồi chẳng còn rong chơi, mà bởi mình tin có những giấc mộng chỉ đẹp nhất khi đến đúng thời điểm. Và 25 tuổi chính là khoảnh khắc ấy – khi mình đã đủ chín chắn để biết giữ lại những điều tốt đẹp, nhưng vẫn còn trẻ để dám sống hết mình cho những khát khao bấy lâu.
Thế nên, giấc mơ Hà Giang ở tuổi 25 trở nên trọn vẹn nhất. Hà Giang của mình có nắng và có mưa, có rét lạnh và ấm áp – đủ đầy như một lát cắt cuộc đời, nơi mình học cách tin rằng sau mưa trời sẽ sáng, và sau những ngày chông chênh, bình yên rồi cũng sẽ ghé về.
Chúng mình – những cô gái Quảng Trị và Nghệ An – quen nhau từ thuở sinh viên. Đến lúc tốt nghiệp, mỗi đứa rẽ về một hướng: đứa vào Sài Gòn, đứa ra Hà Nội, đứa sang tận Nga. Những tưởng khoảng cách ấy sẽ làm tình bạn nhạt đi, nhưng không…. Hà Giang đã trở thành cái cớ để tụi mình ngồi lại, ôm nhau thật chặt và gom lại những mảnh thanh xuân còn dang dở.

Bốn cô gái, bốn ngả rẽ sau đại học, nhưng vẫn hẹn nhau ở Hà Giang – như một lời nhắc: tình bạn không tính bằng khoảng cách, mà bằng những lần cùng nhau trở về.
Chuyến đi này chúng mình đặt tên (tại nhóm quỹ momo) là “chuyến đi của thanh xuân” bởi đây là hành trình gắn kết, gặp lại nhau của cả nhóm chúng mình sau khi Nguyễn Phạm Thu Uyên và Thao Ái từ trời Âu trở về. Là dịp để Phan Huyền và Nguyễn Minh Thu lặng lẽ chữa lành sau những dập dềnh của môi trường tư bản, rồi bất ngờ lại trở thành ngày mừng cho công việc mới ổn định và tươi sáng hơn. Còn với riêng mình, đây là chuyến đi chia tay độc thân – không phải vì sợ mất đi “tự do”, mà vì mình muốn lưu giữ chính mình của tuổi 25, trước khi bước sang một chặng đời mới.

Một phần hai chặng đường Hà Giang của chúng mình là mưa và sương mù, chúng mình hoà vào trong mây, chạy xe trong tiết trời se se của núi non hiểm trở… Hà Giang những ngày hôm đó như thử thách lòng người. Đường đèo một vài chỗ vẫn còn nguyên hiện trạng của sạt lở nhẹ, mây phủ kín núi, bóng cây ướt lạnh… Nhưng cũng nhờ thế, Hà Giang hiện lên hùng vĩ và kiêu hãnh hơn bao giờ hết.

Trên đỉnh Lũng Cú, dưới lá cờ đỏ phấp phới trong gió mưa tháng Tám, mình bất ngờ gặp chị Chanh Muối – người bấy lâu chỉ lặng lẽ dõi theo qua Facebook. Giữa đất trời se lạnh, chúng mình nhận ra nhau, cười thật tươi như đã quen từ lâu trong những lời kể đầy tự hào của chị yêu Ngô Thuỷ. Hóa ra, nhân duyên chẳng ở đâu xa, chỉ cần đủ duyên, người ta sẽ gặp nhau (bằng một cách không ngờ tới).

Mình về đến TP.Đồng Văn thì trời đã ngớt mưa, buổi chiều bắt đầu ửng nắng, khí trời se se rất thích… nhưng vì miền trung dự báo bão lũ, vì mình xem dự báo sạt lỡ (mặc dù chỉ ở mức độ trung bình) và trái tim đứng giữa hai sự lựa chọn: đi tiếp hay quay về…. Bỗng mình nhớ đến anh Hoàng An Let’s Go – người mình từng nhắn từ tận năm 2021 khi hỏi về chuyến đi năm đó… Nhờ sự nhiệt thành và niềm tin mãnh liệt: ngày mai, ngày kia trời sẽ nắng, chúng ta sẽ có hình đẹp, sẽ được đổ đèo cung chữ M và lại ghé dốc Thẩm Mã lần thứ 2 để được check in “view triệu đô”. Trân quý sự nhiệt thành của anh vô cùng.

Hay cũng nhờ hai sự cố nhỏ trên đường của mình và Thu nên mình đã được gặp những người bạn đến từ Hà Nội, Phú Quốc, hai chị bé người Triệu Phong, những người bạn quốc tế dễ thương và cả những em bé, cậu bé tại Hà Giang xinh đẹp… Tất cả đều góp thêm màu sắc vào chuyến đi đã vốn chan chứa yêu thương.

Hà Giang đẹp đến nao lòng, đến nỗi nhìn Phố Cáo còn ngỡ ngàng như Thuỵ Sỹ trong phim “Hạ Cánh Nơi Anh” hay những khoảnh khắc khiến tim mình thổn thức đến nỗi khó quên. Như khi đứng trên Dốc Thẩm Mã – con đường uốn lượn như dải lụa vắt qua triền núi, mờ trong sương trắng, rực rỡ trong ánh nắng lấp ló sau mưa. Người ta kể, nơi đây từng thử sức những chú ngựa thồ hàng, còn với tụi mình, đó như một lời thách thức tuổi trẻ: dám đi, dám mơ, dám tin. Giữa cảnh sắc ấy, mình thấy rõ tuổi 25 là một quãng đời vừa vặn: có đủ ngông nghênh để sống hết mình, có đủ tĩnh lặng để biết trân trọng.

Rồi khoảnh khắc mình hòa mình vào con suối, giữa hàng cây rì rào, được bao quanh bởi sông sâu nước biếc và đỉnh núi ngút ngàn… “đứa trẻ” trong mình như bừng tỉnh. Nó hồn nhiên, vô tư, không màng toan tính, chỉ muốn chạy thật nhanh vào vòng tay của núi rừng. Hà Giang đã trao cho mình cơ hội gặp lại phần trong trẻo nhất của bản thân – điều mà đôi khi, trong guồng quay cơm áo, mình tưởng chừng đã bỏ quên….

Hà Giang, với mình, không chỉ là cảnh sắc mà còn là minh chứng rằng sau những ngày mưa dầm, nắng nhất định sẽ về. Giống như cuộc đời, chẳng bao giờ chỉ toàn màu xám, vẫn luôn có những ngày rực rỡ để người ta thêm tin vào những lựa chọn của mình. Ở tuổi 25, mình thấy mình may mắn khi có thể ôm trọn một Hà Giang đủ đầy trong ba ngày ngắn ngủi: có đủ nắng và mưa, có thách thức và dịu dàng, có nhân duyên và cả những thương yêu. Đồng thời cũng chắc chắn rằng trong mọi hành trình, điều làm mình an lòng nhất vẫn là luôn có một người đặc biệt và nhiều người yêu thương đang dõi theo, ủng hộ, để mình được là chính mình và rồi được trở về trong vòng tay yêu thương![]()

Và bạn thì sao? Nếu bạn cũng muốn thấy được điều kì diệu của nhân duyên như mình thì hãy một lần đến Hà Giang. Vì không chỉ có núi sông hùng vĩ, mà là vì bạn sẽ nhận ra được nhiều điều hơn bạn nghĩ….

(Còn tiếp…)
Nếu bạn cần thêm thông tin về tour Hà Giang hay kinh nghiệm du lịch Hà Giang tự túc:
Theo dõi và liên hệ:
Điện thoại/zalo: 0986312074 (Phương Linh)
Rất hân hạnh được phục vụ, đón tiếp và chia sẻ!
