“Chừng nào ta còn biết ơn,
Chừng đó ta còn hạnh phúc” ![]()
Chẳng hiểu sao lại yêu và mê cái vùng đất “nghìn năm văn vở” này đến thế… Nơi mà người ta cảm thấy ngột ngạt mỗi khi tan tầm… nơi mà người ta cảm thấy mọi thứ đều đắt đỏ và rất khó sống…
Hà Nội có gì? Mà em mê đến thế? Hà Nội không có “anhs” nào cũng chẳng có gì của em ở đó… ấy thế mà… chẳng hiểu sao em lại si mê đến thế…
Một chiếc hình “toát lên” sự thèm thuồng Hà Nội… Một chiếc hình gói cả Hà Nội mang về cho em ![]()
