(Viết cho em – người con gái Quảng Trị xa quê)
Hai tư tuổi, đời vẽ lối xa gần,
Xa quê hương, em dấn bước phong trần.
Sài Gòn rộng, đèn hoa rực ánh sáng,
Mà lòng buồn khi nắng tắt, đêm buông.
Quảng Trị ơi, nơi chở nặng nghĩa tình,
Mẹ vẫn gọi: “Về nhà với gia đình”.
Ba thường nhắc: “Ở quê đời thanh thản”,
Sao trong em cứ mãi những lặng thinh?
Ở nơi đây, thành phố chẳng thiếu gì,
Bạn bè vui, công việc vẫn mê ly.
Nhưng mỗi lúc lòng chùng trong phút lặng,
Chợt nhớ quê, thèm tiếng mẹ thầm thì.
Hai tư tuổi, em đứng giữa đôi đường,
Muốn bay xa, mà thương quá quê hương.
Nơi gió Lào ru chiều qua bãi cát,
Nơi nhà mình vẫn nặng nghĩa yêu thương.
Thành phố lớn, em tìm hoài bóng mình,
Những ước mơ, những khát vọng hồi sinh.
Nhưng tự hỏi, giữa dòng đời tấp nập,
Lối quê xưa, có níu bước chân tình?
Thôi! Cứ để đời dẫn bước em đi,
Một ngày mai, chắc lòng chẳng phân ly.
Đường xa mấy, vẫn là con đất mẹ,
Quảng Trị ơi, em vẫn mãi khắc ghi…
Sài Thành ngày trở gió, 04/12/2024
