Đợi!

Ngày người đi, mùa nào cũng hoài nhớThu vàng rơi, gió thì thầm tên aiĐông lạnh giá, ôm từng cơn thở dàiXuân ghé đến, nhưng lòng còn lặng lẽ. Hạ cháy nắng, kỷ niệm tràn chật lốiDẫu bốn mùa xoay vần không ngừng trôiNhớ người rồi, trời nào cũng chơi vơiNăm tháng cứ trôi, mà […]

Continue Reading

NGÀY TRỜI TRỞ GIÓ NHỚ QUÊ TA

(Viết cho em – người con gái Quảng Trị xa quê) Hai tư tuổi, đời vẽ lối xa gần,Xa quê hương, em dấn bước phong trần.Sài Gòn rộng, đèn hoa rực ánh sáng,Mà lòng buồn khi nắng tắt, đêm buông. Quảng Trị ơi, nơi chở nặng nghĩa tình,Mẹ vẫn gọi: “Về nhà với gia đình”.Ba thường […]

Continue Reading