Kẻ Chỉnh Giờ: 10 Năm Ẩn Mình Và Màn Trả Thù ‘Out Trình’ Cả Dòng Họ
###################
Bạn có bao giờ tự hỏi, chiếc đồng hồ trên tay mình chạy sai một giây có thể giết chết một đế chế không? Lão Vinh nghĩ lão có thể lừa tôi bằng một bộ hồ sơ giả trị giá nghìn tỷ. Nhưng lão không biết rằng, trước khi lão kịp ngồi xuống, tôi đã đếm được từng nhịp tim đập nhanh vì sợ hãi của lão. Tên tôi là Trần Quốc Nam, và hôm nay, tôi sẽ cho các bạn thấy cách một quân cờ thực sự lật đổ bàn cờ đã tồn tại suốt 30 năm qua như thế nào;
PHẦN 1: BẢN HỢP ĐỒNG DƯỚI ĐÁY LY CÀ PHÊ
Tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên lớp kính cường lực của quán cà phê nằm ở tầng 45 tòa tháp tài chính. Không gian ở đây yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng bọt sữa tan dần trong tách Latte. Trần Quốc Nam ngồi đối diện với tấm kính, đôi mắt anh không nhìn vào dòng xe cộ mờ mịt phía dưới, mà đang quan sát hình ảnh phản chiếu của người đàn ông vừa bước vào qua lớp gương bóng loáng.
Đó là lão Vinh – một “con cáo già” trong giới bất động sản, người vừa thâu tóm dự án khu đô thị phía Nam bằng những thủ đoạn mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói. Lão Vinh kéo ghế, ngồi xuống đối diện Nam, hơi thở nồng mùi xì gà dù lão đã cố dùng kẹo bạc hà che đậy.
“Cậu Nam, đúng 3 phút nữa tôi có cuộc họp với hội đồng quản trị. Chúng ta vào việc luôn nhé?” Lão Vinh đẩy một xấp tài liệu dày cộm về phía anh. “Chỉ cần cậu ký vào bản thẩm định này, xác nhận khối tài sản thế chấp của tôi đủ điều kiện giải ngân, 2% hoa hồng sẽ nằm gọn trong tài khoản nước ngoài của cậu ngay tối nay.”
Nam không chạm vào xấp giấy. Anh thong thả nhấp một ngụm trà Oolong, vị chát nhẹ đọng lại đầu lưỡi trước khi chuyển sang hậu ngọt. Anh đặt tách sứ xuống đĩa, tiếng động khẽ khàng nhưng khiến lão Vinh nheo mắt lại.
“Anh Vinh này,” Nam lên tiếng, giọng trầm và chắc. “Chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay anh là bản giới hạn, trị giá khoảng 4 tỷ. Nhưng nếp nhăn ở vạt áo vest của anh cho thấy anh đã mặc nó suốt 48 giờ qua mà chưa thay. Một người vừa thắng dự án nghìn tỷ, lẽ ra phải đang ở spa hoặc tiệc mừng, chứ không phải đi ép một chuyên viên thẩm định ký giấy vào lúc 2 giờ chiều ngày thứ Hai với bộ dạng mệt mỏi thế này.”
Lão Vinh khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng. “Cậu đang soi mói đời tư của khách hàng à?”
“Không,” Nam khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt lão. “Tôi đang soi mói sự thật. Cái khu đất phía Nam mà anh dùng làm tài sản thế chấp, thực chất đã bị dính tranh chấp quyền thừa kế từ ba đời trước. Hồ sơ pháp lý anh đưa tôi là đồ giả, được làm tinh vi đến mức máy quét cũng khó nhận ra. Nhưng anh quên mất một điều: người giữ sổ gốc hiện không ở Việt Nam, và tôi vừa ăn tối với ông ấy tại Singapore cuối tuần trước.”
Bầu không khí trong góc quán bỗng chốc đặc quánh lại. Lão Vinh thu lại vẻ niềm nở giả tạo, tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau. “Cậu thông minh hơn tôi tưởng. Vậy tại sao cậu vẫn nhận cuộc hẹn này? Để tống tiền tôi?”
Nam mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Tôi không thiếu tiền. Tôi đến đây vì tôi muốn biết ai là người đã tư vấn cho anh dùng cái ‘bẫy’ này để kéo tôi xuống nước. Một mình anh không đủ kiên nhẫn để làm giả bộ hồ sơ chi tiết đến mức có cả chữ ký của cố Chủ tịch Hội đồng thành phố mười năm trước.”
Lão Vinh im lặng. Lão nhận ra mình không đối diện với một con cừu non mới nổi, mà là một kẻ săn mồi đang ẩn mình. Nam biết tất cả, nhưng anh vẫn ngồi đây, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Sự kiểm soát cảm xúc của anh khiến lão Vinh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực.
“Nếu tôi không nói thì sao?” Lão Vinh gằn giọng.
“Thì 5 phút nữa, khi anh bước vào phòng họp, các cổ đông sẽ nhận được một email nặc danh kèm theo ảnh chụp bản gốc quyền sử dụng đất. Lúc đó, thứ anh mất không phải là dự án, mà là cái ghế Chủ tịch.” Nam đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu. “Tôi cho anh 24 giờ để gửi cho tôi cái tên đó. Đừng cố thử lòng kiên nhẫn của tôi.”
Nam quay lưng bước đi, không đợi câu trả lời. Anh đi thẳng ra thang máy, bỏ lại lão Vinh với khuôn mặt tái mét.
Bước xuống sảnh tòa nhà, Nam rút điện thoại ra. Một tin nhắn vừa đến: “Hắn ta đã cắn câu chưa?”
Nam không trả lời ngay. Anh nhìn dòng người hối hả dưới mưa. Anh biết mình đang đứng giữa một bàn cờ khổng lồ, nơi mỗi quân cờ đều có thể là một cái bẫy. Anh không ra tay ngay với lão Vinh vì lão chỉ là một con tốt. Mục tiêu thực sự của Nam là kẻ đang đứng sau giật dây – kẻ đã khiến gia đình anh tan cửa nát nhà mười năm trước bằng chính chiêu bài tài chính bẩn thỉu này.
Anh bước vào xe, khởi động máy. Radio đang phát bản giao hưởng số 5 của Beethoven. Nam tăng âm lượng, ánh mắt anh phản chiếu ánh đèn đường phố, lạnh lùng và đầy tính toán. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và anh là người nắm giữ luật chơi.
Nam lái xe về phía khu biệt thự cổ ở ngoại ô. Ở đó, có một người đang đợi anh – người duy nhất biết được bí mật về năng lực thực sự của Nam, và cũng là người duy nhất anh chưa thể hoàn toàn thấu thị. Đó chính là bà nội của anh, người phụ nữ quyền lực đã lui về ở ẩn nhưng vẫn nắm giữ những huyết mạch kinh tế ngầm của cả thành phố này.
Vừa bước vào cổng, Nam đã thấy quản gia đứng chờ sẵn với chiếc ô đen.
“Cậu chủ, bà lớn đang đợi cậu ở phòng trà. Bà nói; trà đã pha đến nước thứ hai rồi.”
Nam khẽ nhướn mày. Trà nước hai là nước ngon nhất, nhưng cũng là lúc vị đắng bắt đầu thấm sâu. Anh bước vào, lòng thầm nghĩ: Bà cũng đang thử thách mình sao?
PHẦN 2: CHÉN TRÀ ĐẮNG VÀ NHỮNG CON CHỐT THÍ
Căn phòng trà của bà nội nằm tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị, bao quanh bởi một hồ sen cạn và những rặng trúc quân tử xào xạc trong gió mưa. Mùi hương trầm cũ kỹ quyện với vị thanh tao của trà Long Tỉnh tạo nên một không gian đặc quánh vẻ quyền uy hoài cổ.
Bà nội Nam – bà Quý – ngồi đó, lưng thẳng tắp dù đã ngoài bảy mươi. Đôi mắt bà đục mờ vì thời gian nhưng cái nhìn vẫn sắc lẹm như dao cạo. Bà không ngẩng lên khi Nam bước vào, chỉ khẽ đẩy chén trà về phía đối diện.
“Trà nước hai, đắng hơn nước đầu nhưng hậu vị mới là thứ giữ chân người sành sỏi. Ngồi xuống đi Nam.”
Nam thong thả cởi áo khoác, vắt lên thành ghế gỗ sưa rồi ngồi xuống. Anh không vội uống trà mà quan sát cách bà nội cầm ấm. Những ngón tay bà hơi run, nhưng dòng nước chảy ra vẫn đều tăm tắp, không một giọt thừa văng ra ngoài. Sự kiểm soát tuyệt đối – đó là thứ Nam thừa hưởng từ dòng máu này.
“Con vừa gặp lão Vinh,” Nam mở lời, giọng điệu bình thản như đang kể về một chuyến đi dạo.
“Lão ta chỉ là một gã đồ tể mặc vest,” Bà Quý nhếch môi, nụ cười không giấu được vẻ khinh miệt. “Kẻ thực sự muốn dùng tay lão để vấy bẩn con không phải là kẻ thích dùng bạo lực hay tiền bạc. Đó là kẻ thích dùng sự ‘phản bội’.”
Nam xoay nhẹ chén trà trên tay. Anh nhận ra một chi tiết nhỏ: trên khay trà của bà hôm nay có ba chiếc chén, nhưng chỉ có hai người ngồi. Chiếc chén thứ ba vẫn úp ngược, lạnh lẽo.
“Bà đang đợi ai sao?”
“Một người cũ. Hoặc một kẻ thù mới,” Bà Quý đáp lấp lửng. “Nam, con có biết tại sao mười năm trước, cha con lại thất bại thảm hại dưới tay tập đoàn Thiên Minh không? Không phải vì ông ấy thiếu tài năng. Mà vì ông ấy quá tin vào cái gọi là ‘quy trình chuẩn’. Trong thế giới này, quy trình chỉ dành cho kẻ yếu. Kẻ mạnh tạo ra luật lệ riêng.”
Nam nhấp một ngụm trà. Vị đắng lan tỏa, nhưng anh không hề nhăn mặt. “Con không đi vào vết xe đổ đó. Con đã để lão Vinh có 24 giờ. Thực tế, con chỉ cần 2 giờ để biết kẻ đứng sau lão là ai qua cách lão phản ứng với thông tin về cuốn sổ đỏ gốc. Lão đã liếc nhìn vào ngăn kéo bên trái bàn làm việc ba lần trong mười phút trò chuyện. Ở đó chắc chắn có thứ liên quan đến kẻ chỉ thị.”
Bà Quý khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng kín đáo. “Thông minh. Nhưng con vẫn chưa hành động. Tại sao?”
“Vì con đang đợi con cá lớn hơn.” Nam đặt chén trà xuống, thanh âm đanh thép. “Lão Vinh chỉ là con chốt thí để thử phản ứng của con. Nếu con nhận tiền, con sẽ bị nắm thóp. Nếu con tố cáo ngay lập tức, con sẽ lộ ra quân bài mình đang có trong tay. Con im lặng và ra điều kiện, kẻ đứng sau sẽ sốt ruột. Và khi kẻ đó sốt ruột, chúng sẽ phạm sai lầm.”
Đúng lúc đó, quản gia bước vào, cúi đầu sát tai bà Quý thì thầm điều gì đó. Sắc mặt bà không đổi, nhưng đôi lông mày bạc khẽ rung lên. Bà nhìn Nam, thở dài:
“Kẻ đó đến sớm hơn bà nghĩ. Nam, vào phòng trong đi. Con không nên xuất hiện lúc này.”
“Không,” Nam đứng dậy nhưng không di chuyển. “Nếu con trốn chạy, con sẽ mất thế chủ động. Con muốn xem kẻ đã tư vấn cho lão Vinh có đủ bản lĩnh để đối mặt với con không.”
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một người phụ nữ bước vào. Cô ta mặc bộ đồ công sở tối màu, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và lạnh lùng đến cực đoan. Đó là Linh – cánh tay phải của Chủ tịch tập đoàn Thiên Minh, cũng là người bạn thanh mai trúc mã đã biến mất không dấu vết ngay sau khi gia đình Nam phá sản mười năm trước.
Linh khựng lại khi thấy Nam. Một tia dao động cực nhỏ lướt qua đôi mắt cô, nhưng lập tức bị thay thế bởi vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Chào bà lớn. Chào anh; Nam,” Linh nói, giọng đều đều như máy.
Nam không đáp lời ngay. Anh bước tới trước mặt Linh, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được áp lực từ hơi thở của anh. Anh nhìn vào chiếc ghim cài áo trên ngực cô – một đóa hoa trà bằng kim cương nhân tạo.
“Mười năm, gu thẩm mỹ của em vẫn không thay đổi. Vẫn thích những thứ lấp lánh nhưng không có linh hồn,” Nam nói, giọng mỉa mai nhưng vô cùng sắc bén. “Em là người đã chuẩn bị bộ hồ sơ giả cho lão Vinh?”
Linh nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. “Trong kinh doanh, không có hồ sơ giả hay thật, chỉ có hồ sơ được chấp nhận hay không. Anh Nam, anh vẫn quá nhạy cảm với ‘sự thật’ rồi.”
“Sai,” Nam ngắt lời, tay anh khẽ chạm vào cạnh chiếc ghim cài áo của Linh khiến cô giật mình lùi lại. “Tôi không nhạy cảm với sự thật. Tôi nhạy cảm với những quân cờ đặt sai vị trí. Em xuất hiện ở đây, không phải để chào hỏi bà nội tôi, mà để xác nhận xem tôi đã thực sự biết được bao nhiêu, đúng không?”
Linh im lặng. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời.
Bà Quý lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng: “Linh, Thiên Minh cử cô đến đây để đàm phán về dự án cảng nước sâu, hay để ‘dọn dẹp’ sai lầm của lão Vinh?”
Linh quay sang bà Quý, cúi mình lễ phép: “Dạ thưa bà, Thiên Minh muốn mời anh Nam về làm cố vấn cao cấp cho dự án đó. Một mức lương không tưởng và toàn quyền quyết định nhân sự.”
Đây là một đòn tấn công trực diện. Một lời mời gọi hay là một cái lồng chim dát vàng? Nam thừa biết, nếu anh đồng ý, anh sẽ bị Thiên Minh kiểm soát hoàn toàn. Nếu anh từ chối, họ sẽ có lý do để tiêu diệt anh như một kẻ đối đầu trực tiếp.
Nam cười nhạt. Anh quay lại bàn trà, cầm chiếc chén thứ ba vẫn đang úp ngược lên, thong thả rót đầy trà rồi đẩy về phía Linh.
“Muốn tôi về Thiên Minh? Được thôi. Nhưng với một điều kiện.”
Linh nheo mắt: “Điều kiện gì?”
“Trong vòng 7 ngày tới, tôi muốn Thiên Minh phải tự tay sa thải lão Vinh và trả lại khu đất phía Nam cho chủ sở hữu cũ. Nếu các người làm được, tôi sẽ cân nhắc.”
“Anh điên rồi sao?” Linh gằn giọng. “Đó là khối tài sản hàng trăm tỷ. Không ai đánh đổi nó chỉ để lấy một cố vấn.”
Nam đứng sát lại, nói nhỏ chỉ đủ cho mình cô nghe: “Cái giá đó không phải để thuê tôi. Cái giá đó là để Thiên Minh mua lại sự im lặng của tôi về vụ gian lận thuế của họ từ mười năm trước mà tôi vừa mới tìm thấy bằng chứng trong ổ cứng của cha tôi.”
Linh tái mặt. Cô nhìn Nam như nhìn một con quái vật. Anh không hề có thông tin từ trước, anh chỉ đang dùng sự suy luận và đòn tâm lý để ép cô vào đường cùng. Nhưng sự tự tin của Nam khiến cô tin rằng anh thực sự đang nắm giữ “tử huyệt” của tập đoàn.
Nam nhìn đồng hồ. “Bây giờ là 4 giờ chiều. Em còn 6 ngày 23 giờ nữa.”
Linh không nói thêm lời nào, quay người bước đi nhanh chóng.
Khi chỉ còn lại hai bà cháu, bà Quý nhìn Nam, thở dài: “Con đang đánh cược lớn đấy Nam. Con thực sự có bằng chứng đó sao?”
Nam thản nhiên uống cạn chén trà đắng ngắt. “Không có. Nhưng Linh là người đa nghi. Kẻ đa nghi sẽ tự mình đi tìm bằng chứng, và trong quá trình đó, cô ấy sẽ để lộ ra những thứ tôi thực sự cần.”
Ánh mắt Nam nhìn ra ngoài màn mưa, sâu thẳm và đầy uy quyền. Anh không đợi đối thủ ra bài, anh ép đối thủ phải xáo lại cả bộ bài theo ý mình.
PHẦN 3: NHỮNG QUÂN CỜ TRONG BÓNG TỐI
Sáu ngày trôi qua kể từ cuộc đối đầu tại trà thất, thành phố chìm trong một sự im lặng giả tạo trước cơn bão. Nam không hề sốt ruột. Anh dành phần lớn thời gian tại một xưởng phục chế đồng hồ cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Tiếng tích tắc đều đặn của hàng trăm cỗ máy thời gian là thứ duy nhất giúp anh duy trì sự tập trung tuyệt đối.
Chiều ngày thứ sáu, một chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng lại đầu ngõ. Kẻ bước xuống không phải là Linh, mà là ông chủ thực sự của Thiên Minh – Trần Thế Thiên. Ông ta là chú họ của Nam, người đã trực tiếp ký lệnh thâu tóm công ty của cha anh mười năm trước với nụ cười hiền hậu trên môi.
Thiên bước vào xưởng, mùi dầu máy và kim loại khiến ông ta khẽ nhíu mày. Nam vẫn tỉ mẩn dùng nhíp gắp một bánh răng siêu nhỏ, không hề ngẩng lên.
“Cháu vẫn thích những thứ tỉ mỉ này sao Nam? Đáng lẽ với trí tuệ đó, cháu phải đang điều hành một quỹ đầu tư ở Wall Street chứ không phải ngồi đây sửa rác thải thời gian.” giọng Thiên trầm đục, đầy vẻ bề trên.
“Đồng hồ không bao giờ là rác thải, chú Thiên ạ,” Nam thong thả đặt bánh răng vào vị trí, tiếng tách nhẹ vang lên đầy thỏa mãn. “Chỉ có những kẻ không hiểu giá trị của nhịp độ mới coi chúng là rác. Một chiếc đồng hồ chạy sai một giây mỗi ngày, sau mười năm, nó sẽ lệch cả tiếng đồng hồ. Sai lầm của chú cũng vậy, nó bắt đầu từ mười năm trước.”
Thiên cười lớn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô mộc. “Linh nói cháu đang nắm giữ bằng chứng về vụ thuế năm xưa. Cháu định dọa chú bằng một bóng ma quá khứ à? Hồ sơ đó đã được tiêu hủy từ lâu, ngay cả tro cốt cũng không còn.”
Nam lúc này mới ngẩng lên, tháo chiếc kính lúp chuyên dụng ra. Đôi mắt anh bình thản đến mức khiến Thiên cảm thấy bất an. “Chú nói đúng, hồ sơ giấy đã cháy. Nhưng chú quên rằng cha cháu là một kỹ sư hệ thống. Ông ấy không bao giờ lưu trữ dữ liệu ở một nơi. Chú đã lục tung căn nhà cũ, nhưng chú có bao giờ tự hỏi tại sao chiếc đồng hồ quả lắc ở sảnh chính vẫn chạy suốt mười năm qua mà không cần lên dây không?”
Sắc mặt Thiên hơi biến đổi. Ông ta nheo mắt nhìn Nam.
“Bên trong bộ máy đó có một ổ đĩa cứng thể rắn, được cấp điện từ động năng của quả lắc. Mọi giao dịch ngầm, mọi phong bao hối lộ của Thiên Minh trong giai đoạn 2014-2016 đều nằm trong đó.” Nam nói, giọng thản nhiên như đang đọc một bản tin thời tiết. “Và hôm qua, con đã gửi một bản sao lưu cho bên Kiểm toán Quốc tế. Chỉ là bản xem thử thôi, chưa có chữ ký xác nhận.”
“Cháu muốn gì?” Thiên gằn giọng, sự kiên nhẫn đã chạm đáy. “Khu đất phía Nam? Hay cái đầu của lão Vinh? Chú đã cho sa thải lão sáng nay rồi. Khu đất cũng đã làm thủ tục trả lại. Cháu thắng rồi đấy, dừng lại đi.”
“Chú sai rồi,” Nam đứng dậy, bước tới gần Thiên, chiều cao và khí chất của anh tạo ra một áp lực bóp nghẹt không gian. “Cháu không cần khu đất đó. Cháu muốn chú ký vào bản cam kết thoái toàn bộ vốn khỏi dự án Cảng nước sâu và nhường lại quyền khai thác cho một quỹ tín thác mà cháu chỉ định.”
“Vô lý! Đó là huyết mạch của Thiên Minh!” Thiên đập bàn đứng phắt dậy.
“Huyết mạch hay là cái thòng lọng?” Nam nhếch mép. “Chú nghĩ cháu không biết sao? Dự án cảng đó thực chất là bình phong để chú rửa khoản tiền khổng lồ từ các sòng bài lậu ở biên giới. Nếu Kiểm toán Quốc tế vào cuộc vì vụ trốn thuế mười năm trước, họ sẽ khui ra cái cảng này đầu tiên. Lúc đó, chú không chỉ mất ghế, mà là mất cả đời trong tù.”
Thiên im lặng trân trối. Ông ta nhận ra mình đã đánh giá thấp Nam một cách thảm hại. Đứa cháu mà ông ta nghĩ là đang nung nấu hận thù cá nhân, thực chất đang thực hiện một chiến dịch bao vây toàn diện về kinh tế và pháp lý. Nam không hề bị cảm xúc dẫn dắt; anh đang dùng chính những quân bài của đối thủ để siết cổ đối thủ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Thiên rung lên. Là Linh gọi.
“Chủ tịch; có biến rồi. Các cổ đông lớn đồng loạt rút vốn. Họ nói họ nhận được tài liệu về sự mất cân đối tài chính của dự án Cảng. Ai đó đã tung tin ra trước khi chúng ta kịp xử lý lão Vinh.” giọng Linh run rẩy qua loa ngoài.
Thiên nhìn Nam, ánh mắt đầy tia máu. “Mày; mày đã ra tay trước khi gặp tao?”
“Cháu đã nói rồi, chú quá chậm,” Nam điềm tĩnh thu dọn dụng cụ. “Trong lúc chú di chuyển từ văn phòng đến đây mất 30 phút, thị trường đã kịp phản ứng với những ‘tin đồn’ mà cháu thả ra từ sáng. Bây giờ, chú ký vào bản chuyển nhượng này, chú còn giữ được chút tài sản cá nhân để dưỡng già. Nếu không, đến chiều nay, Thiên Minh sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn.”
Thiên run rẩy cầm cây bút máy trên bàn. Sự nghiệp cả đời của ông ta, những mưu mô bẩn thỉu để leo lên đỉnh cao, giờ đây tan vỡ dưới tay một chàng trai chưa đầy ba mươi tuổi chỉ bằng vài nước đi tâm lý và công nghệ.
Khi Thiên vừa đặt bút ký xong, ông ta ngước lên nhìn Nam: “Tại sao cháu lại chọn thời điểm này? Cháu có thể làm điều này sớm hơn mà?”
Nam cầm bản hợp đồng, thổi nhẹ cho mực khô. “Vì mười năm trước, vào đúng ngày này, cha cháu đã ký giấy bàn giao công ty cho chú trong nước mắt. Cháu không thích trả thù, cháu chỉ thích sự cân bằng của nhân quả.”
Thiên lảo đảo bước ra khỏi xưởng. Linh đứng chờ sẵn ở cửa, khuôn mặt cô trắng bệch. Nam bước ra theo, nhìn Linh một lúc lâu rồi nói ngắn gọn: “Em không cần phải theo một con tàu đang chìm. Hồ sơ năng lực của em rất tốt, nhưng đạo đức nghề nghiệp thì cần sửa lại. Đừng để tôi gặp lại em ở phía đối đầu.”
Linh cúi đầu, không dám đáp lời, lẳng lặng theo Thiên lên xe.
Nam quay vào trong, định đóng cửa xưởng thì một bóng người thanh mảnh bước ra từ góc tối của những kệ đồng hồ. Đó là bà Quý. Bà đã đứng đó từ lúc nào, chứng kiến toàn bộ màn kịch.
“Làm tốt lắm Nam,” Bà Quý nói, giọng run run vì xúc động. “Nhưng con biết không, Thiên Minh chỉ là cái vỏ. Kẻ cung cấp vốn cho Trần Thế Thiên thực hiện vụ thâu tóm mười năm trước; vẫn còn đang nhởn nhơ. Và kẻ đó, có liên quan trực tiếp đến cái chết của cha con trong bệnh viện năm ấy.”
Nam khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm xuống trong một giây, rồi lập tức lấy lại vẻ sắc lạnh. “Con biết. Đó là lý do con để Trần Thế Thiên đi dễ dàng như vậy. Chú ta sẽ dẫn con đến gặp kẻ đó.”
Nam rút điện thoại, nhấn một dãy số không lưu tên: “Bám theo xe của Trần Thế Thiên. Đừng để mất dấu khi lão ta đến khu biệt thự ở đèo Hải Vân.”
Anh quay sang nhìn bà nội, nụ cười lần này mang theo một chút hơi lạnh của tử thần: “Bà yên tâm, vở kịch này vẫn còn hồi kết.”
PHẦN 4: ĐIỂM MÙ TRÊN ĐÈO HẢI VÂN
Cơn mưa rừng xối xả phủ một màn sương trắng xóa lên những khúc cua tay áo của đèo Hải Vân. Chiếc xe bán tải mâm đen của Nam giữ khoảng cách an toàn với chiếc Rolls-Royce phía trước, nhưng đủ gần để thiết bị định vị không bị nhiễu sóng. Nam cầm vô lăng bằng một tay, tay kia thỉnh thoảng điều chỉnh tần số trên máy nghe lén đã được cài bí mật vào ghim cài áo của Linh trước đó.
Hành động chạm vào ghim cài áo ở trà thất không phải là một cử chỉ mỉa mai đơn thuần. Đó là khoảnh khắc anh gắn thiết bị định vị siêu nhỏ vào món trang sức của cô.
Từ loa truyền ra tiếng thở dốc của Trần Thế Thiên và tiếng mưa đập vào nóc xe sang trọng.
“Tôi đã nói rồi, chúng ta không nên đụng vào thằng ranh đó!” Tiếng Thiên rít lên qua kẽ răng. “Nó không phải là người, nó là một con quái vật được nuôi bằng thù hận và toán học!”
“Im đi!” Giọng Linh lạnh lùng, nhưng có chút run rẩy. “Ông nên lo xem lát nữa giải trình thế nào với Ông Cố vấn. Ông ấy không thích những kẻ thất bại.”
Ông Cố vấn. Nam nheo mắt. Cái danh xưng này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào anh thu thập được.
Chiếc Rolls-Royce rẽ vào một con đường mòn nhỏ, khuất sau những lùm cây rậm rạp dẫn sâu về phía vách đá nhìn ra biển. Nam tắt đèn pha, chuyển sang chế độ lái đêm bằng kính hồng ngoại. Anh dừng xe cách đó một km và bắt đầu đi bộ xuyên rừng. Từng bước chân của anh nhẹ tênh trên lá mục, hơi thở điều hòa nhịp nhàng như một vận động viên chuyên nghiệp. Nam không bao giờ để bản thân rơi vào tình trạng mất kiểm soát về sinh lý, vì anh biết tim đập nhanh sẽ làm mờ đi sự phán đoán.
Trước mắt anh hiện ra một dinh thự kiểu Pháp cổ kính, cô độc và uy nghiêm giữa màn mưa. Trần Thế Thiên và Linh đang đứng khúm núm trước một người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, quay lưng về phía cửa sổ lớn hướng ra biển Đông.
Nam tiếp cận sát cửa sổ tầng trệt, nép mình vào bóng tối của những cây cột đá.
“Thưa; thưa ngài,” Thiên lắp bắp. “Thằng Nam nó đã nắm được hồ sơ thuế và dự án Cảng. Tôi buộc phải ký;”
“Ngươi ký vì ngươi sợ chết, không phải vì ngươi muốn cứu Thiên Minh,” Người ngồi trên xe lăn lên tiếng. Giọng nói này; Nam sững người. Nó không khàn đục như người già, mà lại vang vọng, ấm áp nhưng ẩn chứa một sự tàn nhẫn đến tột cùng. “Mười năm trước, ta đã chọn ngươi vì ngươi tham lam. Nhưng tham lam mà không có trí tuệ thì chỉ là một con lợn chờ bị mổ thịt.”
“Ngài; ngài đã hứa sẽ bảo vệ tôi!” Thiên khuỵu xuống.
“Ta bảo vệ những quân cờ có ích. Còn những quân cờ đã bị chiếu tướng; nên được loại bỏ để làm sạch bàn cờ.”
Người đàn ông trên xe lăn từ từ xoay lại. Dưới ánh sáng lập lòe của tia chớp, Nam nhìn rõ khuôn mặt đó. Đó là Bác sĩ trực tiếp của cha anh mười năm trước – Giáo sư y khoa đầu ngành, người được cả nước kính trọng – Nguyễn Vĩnh.
Ký ức ùa về như một nhát dao. Ngày cha Nam qua đời vì “suy tim đột ngột”, chính Vĩnh là người đã ký bản cáo tử và nắm chặt tay Nam an ủi. Hóa ra, kẻ sát nhân lại mặc áo blouse trắng.
“Linh,” Vĩnh khẽ gọi. “Cô đã làm tốt việc đưa Thiên đến đây. Bây giờ, hãy làm nốt việc cuối cùng.”
Linh run rẩy rút từ trong túi xách ra một ống tiêm. Thiên trợn tròn mắt, định tháo chạy nhưng hai gã vệ sĩ to lớn đã đứng chặn ở cửa từ lúc nào.
“Không; Linh; em không thể;” Thiên gào lên nhưng bị một gã vệ sĩ bịt miệng.
Nam đứng ngoài cửa sổ, tay anh đã đặt vào khẩu súng ngắn dắt sau lưng. Đây là thời điểm anh có thể xông vào, cứu Thiên để làm nhân chứng và kết thúc mọi chuyện. Nhưng Nam không cử động. Anh nhìn Linh bằng đôi mắt lạnh lùng. Anh muốn biết giới hạn của cô ta ở đâu. Và quan trọng hơn, anh muốn Vĩnh tự đắc trong chiến thắng để lão tiết lộ lý do thực sự đằng sau cái chết của cha mình.
“Tại sao?” Linh hỏi, tay cầm ống tiêm vẫn run bần bật. “Tại sao phải là ông ấy? Chúng ta đã có mọi thứ rồi.”
“Vì cha của thằng Nam đã phát hiện ra công trình nghiên cứu của ta về độc dược không để lại dấu vết,” Vĩnh cười nhẹ, ánh mắt say mê như một kẻ tâm thần. “Ông ta muốn tố cáo ta với hội đồng y học. Ta không thể để một kẻ tầm thường hủy hoại sự nghiệp vĩ đại của mình. Thiên chỉ là kẻ đứng tên thâu tóm để che đậy việc ta rút vốn từ bệnh viện làm vốn lưu động. Mười năm qua, ta đã dùng Thiên Minh như một cái máy rửa tiền cho các thí nghiệm của mình.”
“Đủ rồi,” Nam bước ra từ bóng tối, phá tan cánh cửa kính bằng một cú đạp uy lực.
Tiếng kính vỡ tan tành quyện cùng tiếng sấm. Nam đứng đó, toàn thân ướt đẫm nhưng khí thế hừng hực như một vị thần phán xét. Khẩu súng trên tay anh chĩa thẳng vào thái dương của gã vệ sĩ đang giữ Thiên.
“Buông ông ta ra,” Nam ra lệnh, giọng nói không quá cao nhưng khiến tất cả những người trong phòng đóng băng.
Vĩnh không hề sợ hãi, lão khẽ cười khẩy: “Nam; con trai của bạn cũ. Con đến sớm hơn ta tính toán 15 phút. Có vẻ như cơn mưa không làm chậm được bước chân của một kẻ mang trong mình dòng máu kiên định.”
“Ông không xứng đáng gọi tên cha tôi,” Nam bước từng bước vững chãi vào giữa phòng. Anh không hề nhìn vào họng súng của các vệ sĩ khác đang chĩa vào mình. “Linh, bỏ ống tiêm xuống. Em không phải là kẻ sát nhân, ít nhất là chưa phải bây giờ.”
Linh buông tay, ống tiêm rơi xuống sàn vỡ vụn. Cô sụp xuống khóc nức nở.
“Nam à,” Vĩnh thong thả đan hai tay vào nhau. “Con nghĩ con cầm súng là con kiểm soát được tình hình sao? Trong căn hầm này có đủ thuốc nổ để đưa tất cả chúng ta lên thiên đàng trong vòng 3 giây. Và tay ta đang đặt trên nút bấm.”
Nam nhìn xuống tay của Vĩnh đang để dưới tấm chăn trên đùi. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự khinh bỉ.
“Ông Vĩnh, ông là một bác sĩ giỏi, nhưng ông không phải là một kỹ sư điện tử. Cái nút bấm ông đang cầm; nó đã bị tôi vô hiệu hóa từ lúc tôi bước vào khuôn viên dinh thự này bằng một thiết bị phá sóng băng thông rộng trong túi áo tôi đây.”
Sắc mặt Vĩnh lần đầu tiên biến đổi. Lão bóp mạnh cái nút, nhưng không có gì xảy ra.
“Và thêm một điều nữa,” Nam tiến sát lại gần lão già trên xe lăn. “Tôi không đến đây để giết ông. Giết ông là quá nhân từ. Tôi đến đây để cho ông thấy thứ mà ông trân quý nhất – sự nghiệp và danh tiếng của ông – sẽ sụp đổ như thế nào trong sự nhục nhã.”
Nam giơ điện thoại lên. Màn hình đang hiển thị một buổi livestream trực tiếp. “Toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng ta từ nãy đến giờ, bao gồm cả lời tự thú về việc giết cha tôi và thí nghiệm độc dược, đã được phát sóng trực tiếp tới hơn 5 triệu người đang theo dõi bản tin tối. Cảnh sát đang ở chân đèo, họ sẽ đến đây trong 5 phút nữa.”
Vĩnh run rẩy, đôi môi tím tái. Lão nhìn vào màn hình điện thoại, thấy những dòng bình luận chửi rủa đổ về như thác lũ. Sự kiêu hãnh của một “Giáo sư y khoa” bị xé nát thành từng mảnh trước mắt cả thế giới.
“Mày; mày đã lên kế hoạch này từ lúc nào?” Thiên lắp bắp hỏi.
Nam nhìn Thiên, rồi nhìn sang Linh: “Từ lúc tôi bắt đầu học cách sửa những chiếc đồng hồ chạy sai nhịp. Các người nghĩ mình là người chơi cờ, nhưng thực tế, các người chỉ là những quân cờ cũ kỹ trong một bộ máy đã đến lúc phải đại tu.”
Tiếng còi cảnh sát hú vang từ xa, len lỏi qua tiếng gió gào thét của đèo Hải Vân.
Nhưng đúng lúc đó, Nam nhận ra một chi tiết kỳ lạ. Vĩnh không hề tuyệt vọng. Lão nhìn Nam, một tia sáng quái dị lóe lên trong mắt.
“Nam; con rất thông minh. Nhưng con có bao giờ tự hỏi, tại sao bà nội con lại biết rõ về cái chết của cha con như vậy mà mười năm qua bà mới nói cho con biết?”
Nam khựng lại. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh.
PHẦN 5: NHỮNG MẢNH GHÉP TỪ QUÁ KHỨ
Câu hỏi của Vĩnh như một mũi khoan xoáy sâu vào lớp giáp tâm lý kiên cố nhất của Nam. Tiếng còi cảnh sát mỗi lúc một gần, ánh đèn xanh đỏ bắt đầu quét qua những tán lá rậm rạp bên ngoài dinh thự, nhưng không gian bên trong căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Nam đứng bất động. Anh không để sự xao nhãng lộ ra trên khuôn mặt, nhưng bộ não thiên tài của anh đang lật lại từng ký ức, từng lời nói của bà nội từ mười năm qua. Tại sao một người phụ nữ nắm giữ huyết mạch kinh tế ngầm như bà Quý lại để con trai mình chết một cách mờ ám? Tại sao bà lại chọn thời điểm này để thúc đẩy Nam hành động?
“Con đang nghi ngờ rồi đúng không?” Vĩnh cười khục khặc trong cổ họng, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rụng. “Bà Quý không phải là nạn nhân, Nam ạ. Bà ấy là người đã đưa ra lựa chọn.”
Nam siết chặt cán súng, giọng nói vẫn lạnh như tiền: “Đừng cố dùng đòn ly gián. Ông không có tư cách nói về bà tôi.”
“Nhìn vào cái ghim cài áo của Linh đi!” Vĩnh gào lên, đôi mắt vẩn đục lộ vẻ điên dại. “Con nghĩ con là người duy nhất cài cắm vào đó sao? Linh là người của ai? Của Thiên Minh? Của ta? Hay là đứa cháu nuôi được bà Quý gửi gắm vào để giám sát tất cả chúng ta?”
Nam quay ngoắt sang nhìn Linh. Lúc này, cô không còn khóc nữa. Cô đứng dậy, chậm rãi lau nước mắt, khuôn mặt trở lại vẻ bình thản đến lạ lùng. Cô tháo chiếc ghim cài áo hình hoa trà ra, đưa lên trước ánh đèn. Ở mặt sau của nó, ngoài thiết bị định vị siêu nhỏ của Nam, còn có một ký hiệu khắc chìm hình chữ “Q” thanh mảnh.
“Anh Nam, em xin lỗi,” Linh nói, giọng cô không còn chút run rẩy nào. “Nhưng trong gia đình họ Trần, chỉ có một người được phép nắm giữ vương trượng. Cha anh đã quá nhân từ, ông ấy muốn công khai hóa toàn bộ tài sản ngầm của dòng họ để làm từ thiện. Điều đó đồng nghĩa với việc hủy diệt đế chế mà bà nội anh đã mất cả đời để xây dựng.”
Luồng điện lạnh lẽo ban nãy giờ biến thành một cơn băng giá thực sự bao trùm lấy Nam. Anh nhìn Linh, rồi nhìn lão Vĩnh. Mọi thứ dần lộ ra như một bức tranh kinh dị.
Mười năm trước, cha Nam – một người chính trực – đã phát hiện ra nguồn gốc bất chính của khối tài sản gia tộc. Ông muốn chuộc lỗi. Bà Quý không thể ngăn cản con trai bằng lời nói, nên bà đã im lặng để Thiên Minh thâu tóm công ty, và im lặng để Vĩnh “xử lý” vấn đề sức khỏe của con mình. Bà đã hy sinh con trai để bảo vệ dòng họ, rồi sau đó nuôi dạy cháu nội thành một thanh kiếm sắc bén nhất để; dọn dẹp những kẻ đã nhúng tay vào việc đó.
Bà Quý không cần trả thù. Bà cần một cuộc “thanh trừng” sạch sẽ để Nam lên ngôi, không còn bất kỳ vướng bận hay kẻ thù nào từ quá khứ.
“Cảnh sát đến rồi,” Nam nói, giọng anh trầm xuống, một sự bình thản đáng sợ. Anh không hề tỏ ra suy sụp. Sự thông minh của anh đã giúp anh chấp nhận sự thật này trong vòng chưa đầy ba mươi giây. “Linh, em biết mình phải làm gì rồi chứ?”
Linh nhìn ra phía cửa, nơi các đặc nhiệm bắt đầu ập vào. Cô khẽ gật đầu. “Bà nói, nếu anh vượt qua được bài kiểm tra này, anh mới thực sự là chủ nhân của họ Trần.”
Cánh cửa bị phá tung. Cảnh sát ập vào khống chế Vĩnh và Thiên. Trong sự hỗn loạn đó, Nam lặng lẽ bước ra ngoài ban công. Gió biển thổi tung mái tóc anh. Anh rút điện thoại, gọi vào một số máy đã quá quen thuộc.
“Trà nước ba đắng lắm, thưa bà,” Nam nói ngay khi đầu dây bên kia bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi giọng bà Quý vang lên, vẫn điềm tĩnh như thể đang ngồi trong phòng trà: “Nhưng nó giúp con tỉnh táo, đúng không?”
“Con đã lấy được bản cam kết của Trần Thế Thiên. Con cũng đã đưa Vĩnh vào tròng. Nhưng con sẽ không về nhà tối nay,” Nam nhìn xuống vực sâu của đèo Hải Vân. “Con sẽ hoàn thành nốt việc mà cha con chưa làm được. Toàn bộ quỹ tín thác mà Thiên vừa chuyển nhượng, con sẽ dùng nó để công khai hóa mọi giao dịch ngầm của họ Trần từ ba mươi năm qua.”
“Con sẽ hủy hoại tất cả sao Nam?” Giọng bà Quý lần đầu tiên có chút xao động.
“Không thưa bà. Con đang sửa lại chiếc đồng hồ đã chạy sai suốt ba thập kỷ. Bà đã dạy con phải kiểm soát tình huống, và đây là cách con kiểm soát nó.”
Nam tắt máy, tháo thẻ sim bẻ gãy rồi ném xuống biển.
Dưới sân, Linh đang bị dẫn đi. Cô nhìn lên ban công, ánh mắt hai người chạm nhau. Không có sự hận thù, chỉ có sự thấu hiểu cay đắng của những quân cờ vừa thoát khỏi bàn tay người chơi.
Nhưng Nam biết, đây vẫn chưa phải là kết thúc. Nếu bà nội anh đã tính toán đến mức này, bà chắc chắn có một “kế hoạch dự phòng” cho trường hợp anh phản kháng.
Anh bước xuống lầu, đi ngang qua Trần Thế Thiên đang bị còng tay. Thiên nhìn Nam với ánh mắt cầu xin, nhưng Nam không dừng lại. Khi bước ra đến xe của mình, Nam thấy một phong thư đặt trên ghế lái. Bên trên chỉ đề vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bằng mực tàu: “Kẻ giữ sổ gốc không chỉ có một người.”
Đó là nét chữ của cha anh.
Trái tim Nam đập mạnh một nhịp. Cha anh vẫn còn sống? Hay ông đã để lại một quân bài cuối cùng để bảo vệ con trai mình khỏi chính bà nội?
Nam khởi động xe, ánh đèn pha xé toạc màn đêm đèo Hải Vân. Anh không đi về phía thành phố, mà lái ngược lên đỉnh đèo, hướng về phía một ngôi chùa cổ – nơi mà mười năm qua, bà Quý luôn đến cầu an vào ngày giỗ của cha anh.
Nếu có một bí mật cuối cùng, nó phải nằm ở đó.
PHẦN 6 (KẾT): QUY LUẬT CỦA KIM ĐỒNG HỒ
Ngôi chùa cổ nằm chênh vênh trên đỉnh ngọn núi mù sương, nơi tiếng chuông chùa tan vào tiếng sóng biển gầm thét dưới chân vách đá. Nam bước lên những bậc thang rêu phong, ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh cắt ngang màn đêm đặc quánh.
Bên trong chánh điện, khói hương nghi ngút. Bà Quý không ngồi trên xe lăn hay ghế bành như mọi khi. Bà đang quỳ trên một chiếc bồ đoàn, tụng kinh gõ mõ đều đặn. Tiếng mõ vang lên khô khốc, nhịp nhàng như nhịp đập của thời gian.
Nam đứng sau lưng bà, không lên tiếng. Anh chờ cho đến khi tiếng mõ dứt hẳn.
“Con đã đọc lá thư rồi đúng không?” Bà Quý không quay lại, giọng bà vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Nét chữ của cha con rất đặc biệt, nhất là cách ông gạch chân dưới chữ ‘Sổ gốc’. Đó không phải là mật mã về tài sản,” Nam bước tới, đặt lá thư lên chiếc bàn gỗ cạnh đó. “Đó là cách ông ấy nhắc con về ‘Gốc rễ’ của sự thật. Người giữ cuốn sổ gốc thực sự của khu đất phía Nam; chính là cha con. Và ông ấy không qua đời mười năm trước.”
Bà Quý từ từ đứng dậy, quay lại nhìn cháu trai. Đôi mắt bà giờ đây không còn sự lạnh lùng của một nữ vương, mà là sự mệt mỏi của một kẻ đã diễn kịch quá lâu.
“Cha con là một người quá thông minh để bị giết bởi một gã bác sĩ như Vĩnh. Nhưng ông ấy cũng quá nhạy cảm để chịu đựng được sự tàn khốc của dòng họ này,” Bà Quý thở dài. “Mười năm trước, chính ta và cha con đã dựng lên màn kịch đó. Ông ấy cần một cái chết giả để thoát khỏi sự truy sát của những thế lực thù địch với họ Trần, và để con có đủ động lực để trưởng thành mà không có sự che chở.”
Nam khẽ nheo mắt. Sự sắc bén của anh bắt đầu kết nối các điểm mù cuối cùng. “Vậy nên bà đã để Thiên Minh thâu tóm công ty, để Vĩnh lộ diện, và để Linh ở bên cạnh con; Tất cả chỉ là một phòng thí nghiệm khổng lồ để rèn luyện con thành kẻ kế vị hoàn hảo?”
“Đúng. Một kẻ kế vị có đủ sự thù hận để mạnh mẽ, nhưng đủ trí tuệ để không bị thù hận nuốt chửng,” Bà Quý tiến lại gần, đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Nam. “Bây giờ, Vĩnh và Thiên đã vào tù. Thiên Minh đã sụp đổ. Con đã nắm quyền kiểm soát tuyệt đối. Đây là lúc con đón cha con trở về.”
Nam lặng im. Một plot twist mà ngay cả anh cũng cảm thấy chấn động. Nhưng thay vì xúc động, ánh mắt anh lại trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết. Anh gỡ tay bà nội ra khỏi vai mình.
“Bà vẫn nghĩ bà là người cầm lái mọi thứ sao, thưa bà?”
Bà Quý khựng lại. “Con nói vậy là ý gì?”
Nam rút từ túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ điển – di vật duy nhất của cha anh. Anh mở nắp, bên trong không có kim đồng hồ, mà là một màn hình LCD siêu nhỏ đang chạy những dãy số xanh lét.
“Cha con đã chết thực sự, thưa bà. Mười năm trước, sau khi dàn dựng cái chết giả với bà, ông ấy đã nhận ra bà sẽ không bao giờ dừng lại. Bà sẽ dùng con như một thanh kiếm để tiếp tục xây dựng đế chế máu. Vì vậy, ông ấy đã thực sự tự kết liễu đời mình trong căn hầm bí mật mà bà đã chuẩn bị cho ông ấy.”
Bà Quý lảo đảo, gương mặt bà biến dạng vì kinh ngạc. “Không thể nào; Ta vẫn nhận được thư từ ông ấy hàng tháng!”
“Đó là những lá thư được lập trình sẵn bởi trí tuệ nhân tạo mà cha con đã viết trước khi đi. Ông ấy đã tính toán chính xác nhịp độ phát triển của con và những nước đi của bà,” Nam nhìn bà nội, ánh mắt chứa đựng một sự thấu thị tàn nhẫn. “Cha con đã chọn cái chết để thực sự tự do, và để tặng cho con món quà cuối cùng: Sự thật về việc bà đã thao túng mọi thứ như thế nào.”
Lá thư Nam tìm thấy trên xe không phải do cha anh để lại gần đây. Nó là lá thư cuối cùng trong hệ thống mà cha anh cài đặt, chỉ được kích hoạt khi Nam giải mã thành công vụ án Thiên Minh.
“Bà đã nuôi dạy con thành một kẻ kiểm soát tình huống,” Nam bước về phía cửa chùa, bóng lưng anh đổ dài dưới ánh trăng. “Và tình huống cuối cùng con sẽ kiểm soát; là chấm dứt dòng họ Trần này. Con đã gửi toàn bộ hồ sơ về các giao dịch ngầm của bà cho Bộ Công an. Họ sẽ đến đây vào sáng mai.”
“Nam! Con là người họ Trần! Nếu dòng họ này sụp đổ, con cũng chẳng còn gì!” Bà Quý thét lên trong tuyệt vọng.
Nam dừng lại ở bậc thềm, không quay đầu. “Con không cần là người họ Trần để tồn tại. Con là Trần Quốc Nam – kẻ đã sửa lại chiếc đồng hồ chạy sai của gia tộc này. Con không chọn sự kế vị, con chọn sự giải thoát.”
Nam bước đi giữa màn sương núi, để lại sau lưng tiếng gào thét của bà nội quyện trong tiếng chuông chùa u buồn.
Sáng hôm sau, mặt trời lên trên biển Đông, chiếu sáng một kỷ nguyên mới. Nam đứng trên bờ biển, nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi của cha mình. Anh thả nó xuống dòng nước sâu. Chiếc đồng hồ chìm dần, mang theo tất cả những mưu mô, hận thù và cả vương quyền đẫm máu của một đế chế vào lòng đại dương.
Anh quay lưng bước đi, hòa vào dòng người bình thường trên bãi biển. Không còn là một “kẻ săn mồi”, không còn là một “chuyên gia thẩm định”. Anh chỉ là chính mình.
Cái giá của sự hoàn hảo là sự cô độc, nhưng cái giá của sự thật; chính là tự do.
